7.23.2008

Cà bung

Hôm trước tớ hứng + thèm cà bung. Thế là đi siêu thị mua ... 2 quả cà, ít cà chua, vài bìa đậu về :D May cái nữa là nhà bác có cây lá lốt, chứ siêu thị đào đâu ra cái lá đó. 2 chị em (mà phần nhiều là tớ) hứng chí ăn hết sạch tô cà.

Và cũng chỉ đến hôm đó tớ mới biết có rất nhiều người ko biết đến món cà bung chứ chưa nói đến chuyện biết bung cà. Thật là bất ngờ.

Nhân đây thì cũng nói 1 chuyện vui nho nhỏ của tớ và món ăn này. Từ bé tớ đã không khảnh ăn, hay nói cách khác thì cái gì tớ cũng ăn được tuốt XD. Nhưng nguyên tắc của tớ là cái gì nhìn đẹp đẹp thì tớ mới ăn. Và chính vì thế nên món cà bung này (hồi đó do chị họ tớ đạo diễn) thực sự là nằm ngoài vùng phủ sóng của tớ. Mấy lần chị dọn ra cho ăn mà cứ lắc đầu nguầy nguậy nhất quyết "Kinh lắm, kinh lắm" không chịu. Có một lần chị tớ bảo, thôi thì nhắm mắt lại ăn thử, xem nó có kinh thật không. Thử. Ngon thật. Từ đấy tớ gọi nó là cái món "kinh mà ngon" :P. Cái tên cà bung tớ chỉ biết từ sau khi xem một chương trình "Ở nhà Chủ nhật" cách đây mấy năm. Món "kinh mà ngon" này đã cùng tớ kinh qua biết bao cơn lười bất chợt và cả nhà chỉ có độc món cà để ăn XP.

CÀ BUNG

Nguyên liệu:

- Cà tím. Cho 3 người ăn thì khoảng 3 quả (đó là nhà tớ) cà dài. Cà tím tròn thì mua nhiều hơn 1 quả. Nhiều người nghĩ rằng cà dài và cà tròn giống nhau, nhưng thực ra thì cà dài ngon hơn, mềm hơn và thơm hơn cà tròn. Trừ phi đi cả chợ không thấy cà dài tớ mới bắt buộc phải mua cà tròn. Cách chọn cà tím ngon là cà đều màu, căng bóng. Là tớ thì tớ còn chọn quả dài đều, ít cong.

- Đậu phụ khoảng 3-4 bìa. Nhà này chắc phải 5, 6 bìa mới đủ! :))

- Cà chua khoảng 2 quả.

- Lá lốt hoặc/và tía tô, hành.

- Nếu thích thì cho thêm 1 ít thịt rọi.


Cách làm:

- Cà tím rửa sạch, bỏ cuống, cắt xéo thành miếng nhỏ vừa ăn. Ngâm nước cho ra nhựa đen.

- Cho ít dầu ăn vào chảo. Chảo nóng thì bỏ cà vào đảo. Nêm muối. Đảo đều tay thấy bắt đầu cháy cháy thì bỏ thêm nước vào, đậy nắp chờ cà mềm.

- Sau khi cà đã mềm thì bỏ cà chua vào đảo cùng cho đến khi cà chua cũng nát nát ra. Mẹ tớ thường không bỏ lẫn cà tím và cà chua ngay từ đầu mà đảo cà chua riêng ở giữa chảo cho chín chín rồi mới trộn cà tím hất sang xung quanh vào cùng.

- Đậu rán vàng. Bỏ vào chảo cà.

- Thịt xắt miếng mỏng, bỏ vào chảo cà.

- Nêm muối. Bỏ nước vào đun lâu lâu. Đun nhiều thì càng ngon (không nhớ tại sao nhưng chắc chắn là mẹ có bảo tớ vậy).

- Đun khi nào sôi kĩ thì thả lá lốt, tía tô, hành xắt nhỏ vào. Đun thêm 1 chút thì tắt bếp.


Ăn món này ngon mà không bị ngấy. Cà tím thơm, ngậy... Chẹp... nhắc lại thèm.

7.21.2008

Hà Nội mùa sấu

Mùa hè, mùa mưa bão, mùa của những ngày nắng nóng oi nồng. Và mùa hè cũng là mùa Hà Nội ngập tràn trong sấu, một thức quà như để bù lại cho cái nóng cái nắng mà người Hà Nội phải chịu. Nước rau muống luộc đánh dấm bằng sấu, canh sấu thịt nạc hay thứ nước giải khát thơm mát đầy vị Hà Nội, rồi Sấu dầm... Rồi những con đường với 2 hàng sấu xanh mát, những đứa trẻ nghịch ngợm trèo cây trẩy sấu... Sấu gắn liền với Hà Nội, với tuổi trẻ Hà Nội, với ẩm thực Hà Nội.

Sấu chỉ có vào cái mùa oi nắng ấy, và nếu muốn trữ lâu để ăn thì phải mua nhiều nhiều về, rửa sạch để ráo nước rồi cất hộp bỏ ngăn đá tủ lạnh. Như vậy thì cả năm luôn có sấu để ăn. Nhà tớ cứ đến mùa sấu là mua cả yến về, cất đó. Cả năm những bát canh chua luôn thơm mùi sấu. Vị Hà Nội đó, mùi Hà Nội đó.

Chuyển vào Sài Gòn vào mùa hè, khi những cây sấu bắt đầu sai trĩu quả, tớ bất giác quên đi sự xuất hiện của những quả sấu đầu mùa vì những cuộc tiệc tùng chia tay với bạn bè, vì những tất bật lo lắng chuyển nhà, làm hồ sơ Nam tiến. Ra đi mà bỏ quên cái vị Hà Nội đó lại.

Rồi bất chợt, một lần luộc rau muống, đi tìm sấu để đánh dấm canh (thói quen từ khi ở nhà với mẹ), tớ mới nhận ra là Sài Gòn không có sấu! Cái vị đó chỉ ở Thủ đô mới có!

Tớ rất nhớ...

Tất nhiên là tớ không nhớ để đó. Tớ gọi điện về nhắn mẹ nếu có ai đi công tác trong này thì gửi vào cho tớ 1 ít sấu. Và mẹ gửi thật. Thật hạnh phúc sao là đi xa thế này vẫn còn cảm nhận được hương vị quen thuộc và gợi cảm ấy. Nhiều lúc có cảm giác đang ở Hà Nội vậy! Tiếc là Sài Gòn không có những con đường sấu...

Mua sấu về bỏ tủ lạnh đc 1 hôm thì nhà bác chủ nhà cần tủ lạnh để bỏ đồ ăn vào, vậy là tớ tiện tay làm nước sấu. Thức uống kì diệu của mùa hè (người Sài Gòn có lẽ không hiểu hết được sự kì diệu của nước sấu đâu nhỉ. Vì vào mùa sấu thì Sài Gòn mát mẻ hơn ở Hà Nội nhiều. Đến mùa nắng thì lại hết mùa sấu mất rồi. XD)


NƯỚC SẤU
Nguyên liệu:


- Sấu tươi

- Đường

- Gừng
Cách làm:

- Sấu tươi rửa sạch, để ráo, gọt vỏ, cắt khoanh (như cắt vỏ bưởi đó). Nếu có nước vôi trong thì ngâm nước vôi trong. Tớ nghe mama nói ngâm nước vôi giúp sấu giòn hơn. Nhưng thực ra tớ không có nước vôi để ngâm thì ăn cũng ko bị mềm oặt ra. Có lẽ nước vôi còn giúp sấu trắng ra hơn chăng? Chẳng hiểu XP

- Đun nước đường với gừng (tuỳ khẩu vị, ăn ngọt thì cho nhiều đường, ăn nhạt thì
cho ít. Mà thiển ý của tớ là cho nhiều 1 chút, vì sấu chua lắm)


- Chờ nước nguội. Trong lúc chờ thì bỏ sấu ra cho ráo nước.

- Đổ nước đường vào sấu.

- Bỏ vào 1 cái lọ sạch, khô.

Hôm sau là dùng được ngay. Tớ sẽ chụp hình cái lọ sấu nhà tớ lên cho mọi người coi. Ngon kinh khủng! Tối nào mấy chị em cũng pha 1 cốc uống.

7.07.2008

I am in Saigon now!

Teehee! I've been in Saigon for about 2 weeks. But I haven't had chance to explore the Saigon foods though.

The University is very far from the city center and I live just nearby. No shops, no restaurants, and of course, no Saigonese foods around here. All I can get (around the neighbourhood) is Lotteria and KFC in Phu My Hung area. Korean seem to dominate all Vietnamese modern resident areas like Trung Hoa Nhan Chinh in Hanoi and Phu My Hung in Saigon. Lots of Korean foodies. I'm not saying I dont like Korean food, but somehow, when I am in Saigon, I NEED Saigonese food.

However, thanks to wonderful transportation service to transport stuffs between Hanoi and Saigon, I've finally got my bike here. And I also managed to have some small trips on the bike in the downtown area.

But the main trip will be the day after, when I'm having an appointment with my long-time-no-see friend from England.

Recently, I have to cook a lot. But... I can't take photos freely like I was at home. And of course, the Internet speed is not good enough for me to upload pictures.
But I will try.

4.26.2008

End of diet program - Mochi

Hehe, this is the end of the diet program for nearly 1 week. I'm moving to HCMC in June. And I'm not gonna waste a penny on clothes there. So, I wanna buy all the clothes I need by the end of May. I know that I really have to stay away from high calorie food, especially all kinds of rice. But guess what? Someone buys Mom some sweet rice, and all of it has to be eaten in 13 days! >.<
Well, tomorrow, we'll be having big big feast in the morning cuz my mom decides to make a dish called "Xoi vo", combination of green bean and sweet rice. A chance for me to learn how to make it. You'll see tomorrow :D

And tonight, I've just made quite a number of mochi, a Japanese rice cake with anko filling. Actually I dont really like mochi. When my cousin gave me one box of mochi(es) she bought from Japan, I was very disappointed cuz it wasn't good as I expected. Maybe too sweet. Then, today I decide to make some myself. I added less sugar. And it turned out pretty good. It goes well with TEA! Anyway, wont talk about this anymore or I'll crave for it again. I already ate alot tonight. :))

The recipe can be found everywhere on the internet. I just use basic mochi recipe and anko recipe. Very easy. Here is mine:




4.16.2008

Đời thay đổi khi ta thay đổi

Không phải là tựa sách đâu. Chỉ là tớ thấy câu này rất đúng trong thời gian gần đây.

Dạo này thấy bế tắc, thấy chản nản, thấy mình sống thừa kinh khủng. Tớ cảm thấy không có passion để làm bất cứ việc gì. Thời gian trôi qua một cách vô nghĩa. Nghĩ mà thấy mình đúng là sống mà như chết rồi. Học hành chểnh mảng, việc thì không làm, chỉ lo hưởng thụ cho sướng cái thân.

Tất nhiên là tớ chẳng thế đổ lỗi cho ai về chuyện này, tất cả là do bản thân thôi. Sống không tốt, không có mục tiêu, không có đam mê. Không stress đến mức trầm cảm, muốn die như ngày xưa, nhưng lúc nào cũng thấy bí bách. Do mình không biết tự làm cuộc sống của mình đẹp lên.

Dạo gần đây, có thể do cơn điên nhất thời mà tớ có kế hoạch đi du lịch. Một kế hoạch cụ thể để nghiên cứu, tìm hiểu về văn hoá, cuộc sống, phương tiện đi lại, giá cả... Nói chung là tất cả mọi thứ về địa điểm mà tớ muốn đi du lịch vào năm sau, hoặc năm sau nữa. Xa xôi quá phải không? Nhưng nó thực sự là cái phao cho tớ vào lúc này đấy. Tự dưng thấy yêu đời và thấy mình muốn làm tất cả mọi thứ! Và tất nhiên là kế hoạch này không phải kế hoạch xuông. Tớ cũng đã nói với cả nhà về chuyện này, mama cũng có vẻ đồng tình. Cũng đã tham khảo ý kiến của một số người để quyết định đi đâu, làm gì... etc.

Nghiên cứu nhiều thứ, tìm hiểu nhiều thứ, tự nhiên cảm thấy cuộc sống như một màu hồng vậy.

Thay thái độ, đổi cuộc đời. Nhưng để thay được thái độ thì cũng phải có động lực nào đó.

4.10.2008

Okonomi yaki


Hmm, có ai biết Chinese yam là cái gì ko? Nó còn được gọi là nagaimo. Khi tham khảo thông tin từ nhiều website, mà điển hình là webtretho thì được các cô các chị cho biết nó là khoai mỡ. Nhưng khi tớ đi hỏi mama khoai mỡ là khoai gì, nó như thế nào và bán ở đâu thì nhận được câu trả lời "tao mới nghe đến củ mỡ chứ khoai mỡ thì chưa nghe bao h". Tớ nghĩ chắc là do các chị ấy ở trong Saigon nên cách gọi mọi thứ cũng khác nhau. Ngồi ngâm cứu một hồi thì thấy cái yam này nó dính dính :P Thế là tớ liên tưởng tới củ mài :"> --> Mặc nhiên khẳng định thứ ta đang tìm chính là củ mài :P Hôm vừa rồi mama về quê, ở Lạng Sơn đó. Lúc về vác 1 đống củ mài về. Nấu nồi canh, để lại một ít nấu chè. Xin 1 ít xay xay bào bào ra thành thứ gel dính dính. Và thế là có được bữa Okonomi yaki :P

OKONOMI YAKI

Nguyên liệu:

- 1/4 cây bắp cải

- 80g bột mì

- 10g nagaimo nghiền (ở đây như đã nói, tớ dùng củ mài)

- 2/3 cup bột dashi hoà với nước

- 1/4 tsp bột nở

- 1 quả trứng

- 1/2 bát nhỏ đồ sống (tôm, cua, thịt nguội, nói chung thích cái gì cho cái ấy)

- ít hành lá xắt nhỏ

- 1/2 cup bột chiên giòn.

Cách làm:

- trộn bột mì, bột nở, bột nagaimo vào cup nước dashi.

- Bắp cải xắt nhỏ xíu xíu (càng nhỏ ăn thấy càng ngon), rửa sạch để ráo nước.

- Bỏ bắp cải vào tô, cho hành lá, đồ sống, trứng, bột, bột chiên giòn vào. Để đó khi nào ăn thì mới trộn đều lên.

- Để chảo nóng thật nóng. Phết qua một lớp dầu chiên mỏng mỏng thôi. Đổ hỗn hợp vào chiên từng mặt một. Không cần phải dàn mỏng ra, okonomi yaki dày dày thế mới tạo được lớp vỏ thật crisp mà bên trong vẫn mềm, ngon! Yummy~ ^^

4.09.2008

Hmm...


Well well...

Một thời gian dài ko update blog này. Ko phải vì quên hay cố tình, mà là cái mạng nó ko cho vào blogspot. Chả hiểu tại sao nữa.

Có lẽ sự kiện đáng chú ý nhất thời gian qua là cái Sakura Matsuri ở Hà Nội. Tuy chưa hẳn là thành công nhưng tham gia vào đúng là rất vui. Và quen được nhiều người bạn mới nữa. Tất cả đều rất vui tính, rất tuyệt vời. Cái buồn cười nhất là lúc mình và chúng nó, đứa nói tiếng Việt, đứa nói tiếng Nhật loạn xà ngầu mà vẫn hiểu nhau. Đúng là giao lưu văn hoá nhỉ? :P

Nhưng vấn đề là đồ ăn bán trong lễ hội mắc thấy ớn luôn. Nên chúng ta tung tăng tung tẩy ra nhà hàng Hàn Quốc ăn. Giá bt, lại ngon lành, thoáng mát, khỏi phải chen chúc chật chội làm chi :D Thế cho nên về đến nhà lại có hứng làm kimpap. Mà có lẽ sắp tới cũng sẽ làm 1 mẻ kimchi, để chia cho nhà bác Thuỷ nữa, bác ấy cứ nhắc suốt thôi.

Hồi trước, cứ đinh ninh là kimpap giống như maki sushi. Nhưng đọc đọc một hồi, lại đi ăn nhiều lần nữa, thì phát hiện 2 cái khác nhau rất cơ bản ở cái CƠM. Maki sushi thì trộn giấm + đường + muối, ăn thanh thanh, thơm thơm. Còn kimpap thì thấy người ta trộn dầu mè và soy sauce, ăn đậm đà hơn và mùi mè thơm ngậy. Maki sushi ăn thì tớ thích phải có dipping, wasabi và soy sauce chẳng hạn, còn kimpap thì đậm sẵn rồi. Mẻ làm hôm ấy này:

Ah, lần lại đống ảnh mới nhớ ra bữa đó còn có cả bánh ngải. Bánh ngải có thể nói là đặc sản trên quê Lạng Sơn. Hôm đó mama từ quê về xách theo một đống. Ăn ngon thật là ngon!
Tóm lại là một tuần vừa qua thật là mệt (người đau nhức khủng khiếp vì phải đi qúa nhiều và nhảy nhót quá nhiều ^^) nhưng cũng thật là vui!