9.14.2015

Ngậm một tin trông...

Ờ! Kiếp sau tui sẽ làm con mèo.

Sáng tui nằm sưởi nắng. Chiều chờ anh đi làm về dụi dụi vào chân đòi ăn. Tối lẻn vào lòng anh nằm ngủ.

Còn cả gối đầu tay mới chịu :)))

Có khả năng là anh sẽ không thích mèo! Vậy tui sẽ làm một cô gái đẹp :))))

Tui sẽ sống ở một vùng đất yên bình, sống đơn giản chỉ cần một vườn rau. Ngày ngày dạy lũ trẻ sống an lành và biết ơn.

Sáng uể oải nằm ườn hôn tạm biệt anh đi làm. Chiều ra vườn hái rau về nấu cơm đón anh.

Cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Có khả năng anh sẽ có nhiều tham vọng hơn thế.

Vậy tui sẽ làm một nàng Fatima :)))))

Tui sẽ sống cuộc sống đơn giản của tui. Yêu anh. Chờ anh trở về sau những vất vả lo toan.

Ờ! Nói chung tui chỉ làm cảnh vậy thôi. Biết sao được! :">

Cứ mơ đi. Kiếp sau cơ mà :)))))

Tui rất tự tin là kiếp sau chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau nha :))

P.S: tự nhiên nhận ra là dù trong tưởng tượng nào thì tui vẫn luôn ở một mình, chờ đợi. Y như là thật.

(Đặc sản Hà Nội: những chung cư kiếp nào cũng là chung cư :))))

9.12.2015

Mơ lớn. Hoặc không.

Tui muốn thay đổi thế giới!

Ít hoặc nhiều. Hoặc không.

Ờ nhưng tui muốn! :)) Đó là bước đầu tiên.

Thứ nhất, thay đổi mà tui muốn có là một thế giới con người và thiên nhiên sống hoà hợp. Gọi là sustainable living, green living or whatever it is.

Thứ hai, tui tin giáo dục sẽ phương thức duy nhất để làm được điều này một cách bền vững. Và rộng khắp.

Tui chưa biết làm như nào. Chưa biết giới hạn luôn.

Kệ thôi! Đã mơ mơ cái lớn hẳn, khó đạt nó mới vui.

Tui đã từng mơ thực tế, loăng quăng 4, 5 năm sau là đạt được mẹ nó rồi. Chết mẹ một phần người!

Từ giờ anh sẽ mơ mộng hơn các chú ạ! :)))

P.S: để coi 5 năm sau ngồi đọc lại thì sẽ thế nào nha! ;))

Không thì phải ở một nơi như thế này nè! :)) làm cô hàng nước má lúm đồng tiền xinh xinh ghê đó! :))))

9.08.2015

Nhắm mắt qua đường

Tui bị stress!

Em trai tui kêu để giải stress thì hãy đi viết. Viết gì cũng được, viết tản văn, viết tuỳ bút, viết gì cũng được!

Tui cũng tính viết một tác phẩm gì ghê gớm lắm.

Rồi tui lại chỉ viết về những kỷ niệm xưa cũ.

Với anh.

Cứ như là tui đã chết vài năm nay vậy. Xác tui vất vưởng sống, ăn não của mọi người (đối phó với tui hại não quá mà). Hồn tui thì ngủ im, tỉnh được tý lại tự ru mình ngủ tiếp.

Biết định nghĩa "người mộng du" của ông Alberto Ruy Sanchez hem? Họ cứ đi lang thang như vậy, rồi chạm vào nhau, rồi tỉnh. Và khi hai kẻ mộng du gặp nhau, "it will be good".

Tui có một niềm tin bất diệt, là dù ở hoàn cảnh nào (nhấn rất mạnh), dù ở không gian và thời gian nào, những kẻ mộng du cũng nhận ra nhau, và cái chemistry sinh ra sẽ gây ra vụ nổ như bom nguyên tử vậy.

Ờ! Như bom nguyên tử vậy! Phá hết mẹ nó cái hoàn cảnh, không gian, thời gian. Đùng! Một tiếng nổ lớn. Tỉnh dậy. Nhìn thấy nhau...

Ngáp cái rồi ôm nhau ngủ tiếp. Giữa một đống đổ nát :)))))

12.10.2014

Em của ngày hôm qua :v

Dạo này bị hoang mang về bản thân.

Cảm thấy nghi ngờ bản thân mình.

Tại sao tôi lại làm cho bạn bè tôi cảm thấy ko thân thiết đc với tôi nữa?

Tại sao tôi lại khiến người yêu tôi không đối diện với tôi nữa?

Tại sao tôi khiến nhân viên sợ?

Tại sao tôi lại không có tình cảm với bạn bè xung quanh?

Tại sao???

Cảm giác như mình là một tên độc tài vô cảm vậy.

Bị sợ hãi chính mình...

8.09.2014

Haiz!

Tui bỗng nhiên thấy tui chỉ hợp sống độc thân thôi!

7.21.2014

Back to insanity

Mấy ngày nay bão xong trời đẹp quá chừng luôn!

Mưa nhẹ, mát nhẹ, nắng nhẹ.... Cái gì cũng nhẹ nhàng đáng yêu quá chừng! Cái gì cũng làm tui muốn tui được đáng yêu quá chừng!

Vậy mà hàng ngày tui cứ đi làm từ sáng tới tối vậy đó!

Trưa nay lúc tạt qua mua cafe mang về ở cổng trường Xây dựng, nhìn sang Paris Gateaux bên cạnh thấy một em gái ăn mặc xì tai, tóc ngắn nhuộm nâu đỏ điệu đà, trang điểm lộng lẫy (và vô cùng nhiều cái sự long lanh lung linh nữa), phóng xe tới, mặt thật cool đi thẳng vào quán sang chảnh (hơi giống tui ngày xưa đó :))).

Nhìn lại mình sao mà tui thấy tui thảm thương lạ thường đó! Ăn mặc thì nhếch nhác, tóc tai thì bù xù, mặt mộc trắng bệch như con ma, đi tông cói, đứng ở trước 1 cửa hàng cafe sinh viên bé xíu chờ đợi 1 cốc cafe bỏ hộp nhựa rẻ tiền. :))

Sao mà tui nhớ cái thời hoa mộng cả ngày chỉ nghĩ có mỗi việc hôm nay mặc gì chơi gì, chỉ ngồi tán chuyện tình chuyện đời của mấy con nhóc và vô vàn những thứ phù phiếm linh tinh nữa.

Tui nhớ một tui xinh đẹp, phù phiếm, tùy hứng, hâm dở quá trời ạ!

Nhớ đến mức tui muốn cầm cọ trang điểm cho mình như này luôn, vào cái lúc 12.49am này này!

6.21.2014

Đã hết rồi mùa bão với giông

Hì hì, khi người con gái lấy chồng thì cuộc sống của họ mở ra một trang hoàn toàn mới. Đồng thời, một cuộc sống khác của họ cũng khép lại. Hôm nay vừa ngồi tâm sự chia sẻ điều này với em gái cùng phòng khi nghe cô bé bảo "cơ quan mình có nhiều anh hay quá chị nhỉ! Không có chồng với người yêu thì hơi bị nhiều cơ hội" :))

Trước khi lấy chồng, mình nghĩ rằng lấy chồng là để có một người bạn luôn ở bên cạnh chăm sóc, đưa đi đón về, cuộc sống hạnh phúc đôi lứa tuyệt vời =))

Sau khi lấy chồng, mình phát hiện ra lấy xong chồng là mọi mối quan tâm về chuyện yêu đương đã thành dĩ vãng, mình dành nhiều thời gian và tâm trí cho công việc và việc gia đình chứ chả nghĩ gì về bạn chồng và cái gì gì cuộc sống lứa đôi cả =))

Bạn ý trở thành một phần của cuộc sống, một phần không cần để tâm nhiều và nó vẫn ở đấy. Một thứ an toàn không gây khó chịu mà cũng chẳng đem lại hạnh phúc.

Đôi lúc mình cũng nghĩ, nếu bạn ấy chán và tìm đến những người khác thì sao nhỉ? Nhưng cũng chẳng có một gợn lăn tăn gì cả. Nếu nó phải đến thì nó sẽ đến. Đấy có được gọi là hôn nhân thành công không nhỉ? Vẫn có chồng mà lại không phụ thuộc hạnh phúc của mình vào người đấy :))

Tự nhiên bị nhớ anh phết :)) nhớ cái cảm giác có một thứ không hẳn an toàn, không hẳn là hạnh phúc, không hẳn khó chịu nhưng mà lúc nào cũng thấy bồi hổi bồi hồi. Nhớ cái cảm giác căng hết các giác quan ra để yêu, lúc ở bên người ta thì chỉ biết người ta thôi, thế mà nhắm mắt lại là nhớ được hết không gian thời gian.

Mình nghĩ là tâm tưởng và hành động là hai cái rất rạch ròi. Mình đã lựa chọn và mình chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Người quyết tâm gắn cuộc đời bạn í vào cuộc đời mình chẳng có lỗi gì cả.

Nghe cứ buồn buồn nhưng thực ra chả cảm giác gì cả.

Đúng là có một cuộc đời đã kết thúc với mình thật :))