1.16.2012
Đủ và Vừa
Người ở giữa giữa
Thi thoảng...
1.06.2012
Định mệnh
Nguyên tắc thứ 1: tình yêu là không thể tính toán (thật đáng thương là đến bây giờ mình mới nhận ra điều này).
Nguyên tắc thứ 2: thích ai yêu ai thì nói ra. Ỡm ờ, im lặng hay có hét lên giữa đường thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả.
Nguyên tắc thứ 3: sống bám vào gia đình và bạn bè (thật may là mình luôn hiểu điều này) haha
2.12.2011
Lấp đầy những lúc vơi…
Dạo gần đây rảnh rỗi lại hay lang thang các blog đọc bài. Có một entry trong blog 5 xu cứ như là nói về bản thân mình vậy.
“Em không biết rõ mình muốn gì, nhưng em biết chắc chắn mình không muốn sống ở đây nữa”
“Hãy bước đi và lấp đầy những lúc vơi”
Biết mình không thích gì nghĩa là ít nhất, ta cũng mơ hồ hiểu về những gì ta thích, có điều có người định nghĩa được rõ ràng mục tiêu (còn việc họ có nỗ lực đạt được mục tiêu hay không thì xét sau nhé), có người thì loay hoay trong mớ bòng bong những sự lựa chọn. Tôi biết mình không muốn cái NÀY, nhưng trong vô vàn những cái KIA out there, tôi không hiểu là tôi muốn cái nào.
Ngẫm lại thì từ khi mới lọt long mẹ đến giờ cuộc đời của mình đầy những sự lựa chọn. Lọt lòng mẹ bố mẹ muốn gửi gắm những điều tốt đẹp nhất cho con mình, chọn một cái tên thật đẹp; lớn lên vì cái tương lai bố mẹ trông ngóng kia mà tiếp tục lựa chọn những trường tốt nhất, thầy giỏi nhất, ngành hot nhất. Mục đích để kiếm được một công việc ổn định để có thể tự nuôi sống bản thân, để bố mẹ khi già, xuống suối vàng có thể nhắm mắt thanh thản. Đó là lựa chọn xoay quanh những thứ tôi CẦN: cần có trách nhiệm với mồ hôi nước mắt, với những ước vọng mà đấng sinh thành gửi gắm, cần có trách nhiệm với cuộc đời mình, dù sao, có ấm thân thì mới ấm lòng. Những thứ TÔI cần xuất phát từ những thứ MỌI NGƯỜI muốn.
Có phải hay không tôi chưa từng nghĩ đến lựa chọn lớn hơn, giằng co hơn, giữa cái mọi người muốn và cái tôi muốn? Nghe thấy tiếng nói nào đó vọng trong đầu, mơ những hình dung mờ nhạt có, rõ ràng có về bản thân, sau đó lại tiếp tục chuỗi dài những so sánh, lựa chọn. Và tất nhiên, xét về lý trí thì tôi trẻ người non dạ làm sao mà thắng nổi. Nhưng cái gạt ý tưởng không để lại sự thanh thản hoàn toàn. “Nếu như tôi thế này, thì có thể tôi sẽ được như thế kia chứ…”
Thời gian xóa mờ những ý tưởng, cái còn lại chỉ là cảm giác tiếc nuối, băn khoăn tự hỏi, và mỗi khi thất bại với con đường đang đi lại than “giá như…”. Than xong lại đứng dậy tiếp bước vì có người đã từng nói với tôi “cuộc sống có nhiều sự lựa chọn, nhưng thời gian không đủ cho ta bước lại từ đầu”.
Vơi là mất đi một cái gì đó, mất đi một người thân, mất đi một vật kỷ niệm có ý nghĩa với mình… Với tôi là mất đi một phần con người mình khi để tiếng nói vọng từ bên trong nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Làm thế nào để lấp đầy những lúc vơi?
Tôi chỉ biết mình không muốn tiếp tục con đường này nữa…
5.30.2010
This is it!
Còn lại gì sau một mối tình chẳng có một tia hy vọng, chẳng có một chút hình dung mơ hồ về tương lai? Bạn Fuu thấy mình lạnh hơn, và... lười hơn :)). Lười hơn vì bạn Fuu vẫn giữ cái tính công chúa, đi đâu phải có kẻ đưa người rước, muốn gì alô cái có ngay, ăn ngoài nhiều ít khi ở nhà nấu nướng nữa. Bây giờ không có ai làm cho, phải tự túc là hạnh phúc thì bạn Fuu lại thật là lười biếng. Nghĩ lại thì mình đã để con người mình xuống cấp quá :)). Lạnh hơn vì không hiểu sao mình có thể cảm thấy nhẹ nhàng đến thế khi kết thúc một mối quan hệ, khi "xả" thẳng vào mặt con người đó là bạn Fuu đã chán rồi. Lạnh hơn vì sau đó bạn Fuu có so many cái date nho nhỏ mà bạn Fuu xác định luôn là đi cho vui chứ chả có một tẹo cái "hảo tâm" với lại "hữu ý" nào. Thằng em cứ bảo "bà ác quá". Uh, ác thật! Người ta bảo là "ác phụ" thì thường là mỹ nữ. Vì anh hùng nan quá mỹ nhân quan, anh hùng bỏ xác thì cũng vì không qua được ải mỹ nhân mà thôi. Tự hỏi liệu bạn Fuu có đủ đẹp để ác như vậy không nữa hahaha.
Dạo này bạn Fuu cứ say mê đọc Nhật kí của một tiền bối, nói nhiều về những mối quan hệ như của Fuu. Có mấy câu này mà Fuu rất tâm đắc "cảm xúc là thứ không thể kiểm soát, nhưng hành động thì mình hoàn toàn có thể làm chủ được" và "mình phải thương lấy mình đầu tiên". Có yêu đến đâu thì cũng vậy thôi. Nếu không có tương lai thì kéo dài chỉ làm khổ mình, và có thể làm khổ người ta nữa. Mình phải khắc chế được hành động của mình. Quan trọng nhất, làm sao để có thể trở thành bạn! Phải lựa thời điểm, lựa lý do, bla bla, lắm cái để đắn đo. Sau những chuyện như vậy thì bạn Fuu thấy mình thật là may mắn vì đã có thể get out cái hopeless relationship đó và không để lại hận thù gì nhiều (haha).
Tiếc là hình như người ta thì không hận Fuu nhưng bạn bè của người ta thì có! :))
Anyway, may mà Fuu không quan tâm người ta nghĩ về Fuu thế nào, Fuu chỉ quan tâm Fuu thấy mình thế nào thôi ^^
4.17.2010
Tận
Anh Cường mất. Đêm qua. Tai nạn.
Giật mình ngồi dậy, im lặng một lúc định thần lại rồi buột miệng hỏi "Thật không?"
Chà! Chuyện sống chết có ai đem ra đùa...
Đến nhà bác, nhà thì chật kín người mà không khí lại yên lặng thê lương. Họ hàng gặp nhau dùng đôi mắt đã đỏ hoe sưng mọng thay cho tiếng chào. Cứ một lúc lại có tiếng than thầm "Đây có phải là mơ không?", "Cứ như là chuyện đùa".
Uh. Cứ như chuyện đùa! Mới Tết còn hẹn hò hôm nào anh về lại đi ăn đồ nướng nhé! Hôm nào mày vào đây xem nhà mới của tao! Anh Cường chỉ em tiệm bán kính đi! Hay mày vào đây làm việc, ở nhà tao thoải mái! Mày chưa ngủ à, đi ăn ốc không? Dạ! Tao van mày mày từ chối cho tao một lần đi được không? Sao rủ mày ăn cái gì mày cũng ừ thế hả? Hì hì, em là em anh mà!!!
Thế mà lại là thật.
... một chút nữa viết tiếp...
