5.15.2009
5.14.2009
Huế và Hến xúc bánh tráng
Nhắc đến hến là lại nghĩ đến Huế, tình yêu lớn trong đời.
Thành phố Huế nhỏ xíu xíu, chạy xe vài phút là đã ra tới ngoại thành. Một người sống ở Hà Nội (cũng là một thành phố tí hin) như mình mà còn shock. Shock vì lúc muốn đi đâu đó, lần trên bản đồ thấy xa lắm cơ, đến lúc đi rồi mới tá hoả. Trời đất, nó gần xịt hà! Chắc là vì thành phố nhỏ nên cái gì cũng nhỏ: quán xá, chợ búa. Và vì cái gì cũng nhỏ nên nhịp sống cũng có vẻ chậm đi hẳn. Thấy người ta đi trên đường, ai chạy xe máy thì chạy chậm rì rì, không "tổ lái" như mình; ai chạy xe đạp thì dù trời nắng trời mưa cũng cứ thản nhiên buông những guồng đạp khoan thai...
Thế nhưng trong khoảng không gian vừa nhỏ lại vừa chậm ấy, có thể tìm thấy thật nhiều thứ. Mình đã tìm thấy bãi cỏ xanh mượt mà bên dòng Hương lững lờ trôi dưới chân Trường Tiền, một khoảng bình yên, nên thơ như cổ tích. Trong những tiệm hàng nhỏ nhỏ ở chợ Đông Ba là những chị bán hàng cười hiền hiền, đến mức mình cảm thấy rất tội lỗi khi mặc cả :)). Rồi những buổi chạy xe dong dong trên đường, để cảm thấy lạc lõng khi mình đi xe quá nhanh. Tự ép mình đi chậm lại và cảm thấy sống chậm cũng thật là thú vị.
Ai mà chủ nghĩa ẩm thực như mình mà đi Huế thế nào cũng nghiện Huế. Quán xá ở Huế nhỏ nhắn nhưng món ăn thì không hề tầm thường chút nào. Đặc biệt là các loại bánh truyền thống thì đúng là ăn một lần mà không thể nào quên. Món Huế cũng mang đặc điểm của đất Huế vậy: nhỏ nhắn, tinh thế và... chậm. Tại sao lại chậm? Vì làm thì không khó như mà cách rách vô cùng, mất rất nhiều công mà thành quả ra được rất ít. Ví dụ như khi làm bánh bèo, đổ bột vào những cái chén nông nông. Mỗi lần đổ có chút xíu bột, hấp chín hết lượt chén đó rồi mới đổ đến lượt tiếp theo. Thế mà ăn 1 miếng là hết cả chén. Nghĩ cũng thấy tiếc cái công người làm ghê!
Ăn hến ở Huế cũng là một cái thú. Mấy lần vào Huế là mấy lần đi ăn hến ở những chỗ khác nhau và thời điểm khác nhau. Lần đầu tiên là đi ăn cháo hến đêm, ăn cho papa đỡ xót ruột sau khi chén chú chén anh với các bác bạn. Lần sau là hứng lên rủ 2 anh bạn đi ăn tối. Đấy! Thế nhưng vẫn chưa được đi ăn hến ở cồn hến. Một người bạn của mình (một cậu trai Hà Nội yêu Huế tha thiết và sắp thành thổ địa ở cái đất đó rồi) kể rằng ăn hến ở Cồn Hến mới là tuyệt nhất. Chạy xe hướng về phường Vĩ Dạ sẽ đi qua Cồn Hến nhỏ bé bên dòng Hương, là nơi người dân sống chủ yếu bằng nghề cào hến. Hến ở đây chủ yếu cung cấp cho thành phố nhưng khách vẫn có thể ăn tại quán luôn. Nếu không nhanh chân thì cũng hết. Hến vẫn được cho là món bình dân nên tuy ngon mà lại rất rẻ. Hết nhanh cũng phải.
Hến được người Huế chế biến thành đủ món, nhưng thích nhất (và theo mình là đậm đà nhất) vẫn là hến xào xúc bánh tráng. Hến ngầy ngậy, rau dăm thơm thơm, đậu phộng bùi bùi, bánh tráng giòn rụm. Là một món ăn chơi nhẹ nhàng, thanh mát cho mùa hè. Nhân hôm trước mẹ đi mua về 1 bịch hến làm sẵn xào một đĩa ăn chơi. Nói thật là hến làm sẵn nên mới xào, chứ bây h bảo con lười này đi nhặt hến đủ xào một đĩa thì hơi bị khó! Đến việc đi mua bánh tráng cũng còn lười, chiên phồng tôm lên dùng đỡ thì hiểu rồi đấy! :))
4.19.2009
Mì vằn thắn
Thấy cách nấu quá đơn giản! Đơn giản bởi vì đã... bỏ đi những chi tiết cầu kì! :)) Ví dụ như dùng thịt luộc thay vì thịt xá xíu (cũng là luộc, nhưng là luộc với mắm và đường), không dùng tôm khô đun nước dùng, cũng không dùng tôm để gói sủi cảo. Nhưng có hề gì! Bớt cầu kì đi một chút thôi để người nấu đỡ than ngại mà cả gia đình vẫn có một bữa "đổi món" vui vẻ, nhỉ! ^^MÌ VẰN THẮN
Nguyên liệu: (ăn bao nhiêu mua bấy nhiêu, ở đây không dùng tôm vì không thích ăn tôm)
- Gan, thịt thăn, nạc vai
- Trứng gà
- Cải xanh, cải cúc, hẹ
- Mộc nhĩ, nấm hương ngâm mềm
- Mì tươi, áo sủi cảo
Cách làm:
- Đun nước dùng. Cho luôn thịt thăn, gan và trứng vào luộc chín. Khi vớt thịt, gan và trứng ra thì cho nấm hương vào đun tiếp. Nêm nếm vừa ăn.
- Nạc vai xay, trộn mộc nhĩ nấm hương, hành khô băm nhỏ, muối tiêu, mắm. Để
ngấm gia vị rồi gói vào bánh áo làm sủi cảo, có thể bỏ thêm vào một con tôm nếu muốn.- Cắt lát gan và thịt luộc. Trứng cắt tám. Cải xanh, cải cúc, hẹ rửa sạch cắt vừa ăn.
- Khi ăn trần mì, luộc sủi cảo, trần các loại rau. Xếp mì, thịt luộc, gan luộc, sủi cảo, rau, 1/4 quả trứng vào bát rồi chan nước dùng.
Bàn thêm về cách ăn. Mì vằn thắn tuy rất ngon nhưng cũng rất dễ ngán, dễ đầy bụng. Còn nhớ sinh nhật 2 năm trước, đứa nào đứa nấy ăn xong ngắc ngoải. :)) Cũng tại vì sợi mì tươi làm từ bột và trứng, không dính nước. Đến lúc gặp nước rồi bột mới nở ra, biết mặt nhau! :)) Đến khi vào Sài Gòn, đi ăn mì mới biết người ta còn có món mì khô, vẫn những nguyên liệu như vậy nhưng không chan nước dùng mà ăn với tương đen, tương và tương ớt. Cách ăn này làm cho bát mì đậm đà hơn, cũng không bị ngán và đầy bụng. Bên cạnh bát mì khô lại có bát nước dùng, có lẽ để vị khách nào ăn xong bát mì khô mà chưa cảm thấy no thì húp nốt bát nước cho sợi mì trương lên là vừa. haha. Về nhà này thì do thằng em thích ăn chiên ăn xào nên sủi cảo cũng đem chiên lên, ăn với mì khô. Thơm ngon đáo để!
3.12.2009
- to be continued -
Lười nấu cơm.
Lười chụp.
Lười viết blog.
Phải cải tổ lại con người.
1.27.2009
Tết ơi là Tết
Dớp từ năm trước vẫn còn. Chuyện cần nói vẫn chưa thể nói ra.
Sự nghiệp, dự định thì ko thành.
Chán chuyện!
12.16.2008
Xa ơi là xa...
Fuu: Không phải là tỷ viết quá hay, cũng không phải là câu chuyện quá đặc biệt gì, nhưng mà những chuyện thật thì bao giờ cũng khiến người ta cảm động, đúng không? Mà thực ra là em cũng không chắc có phải tỷ đang nói đến anh rể không nữa. Nhưng đọc thì chắc đến 90% rồi. haha
Hey, vậy là 10 ngày đã trôi qua. Cũng nhanh thật đấy, không quá khó khăn như tớ đã nghĩ.
10 ngày tớ mới đc nghe lại giọng của cậu. Uhm, thế nào nhỉ, cậu có vẻ mệt, công việc vất vả lắm hả
. Cố lên nha, giữ gìn sức khoẻ đấy
Tớ đang dần làm quen lại với cuộc sống "tạm thời vắng cậu ". Lúc đầu tớ nghĩ là mình đã quen rồi, dù sao cũng có 1 năm kinh nghiệm rồi, thế mà vất vả phết cậu ạ
, cứ như là con nghiện thiếu thuốc ý >.< . Tớ buồn và nhớ cậu kinh khủng. Đi bất cứ chỗ nào, làm gì, nói chuyện gì...cậu cũng đều tham gia vào
, tớ ghét cậu, đồ bon chen
Những ngày đầu tiên cậu đi, tớ vẫn còn lấn bấn cái cảm giác liệu cậu đã đi thật chưa nhỉ ... Cảm giác lúc nào cũng mơ hồ, vừa tỉnh dậy là tớ phải nghĩ xem cậu đang ở đâu rồi, đang làm gì thế....chẳng hiểu sao những lúc ấy tớ chả cần rửa mặt nữa
Tớ không phải là người quá yếu đuối nhưng tại sao cứ đứng trc cậu tớ lại cứ mềm oặt ra thế này >.<. Tớ cũng ghét cái cảnh sướt mướt ấy lắm, sao cái lúc cậu ở bên tớ thì vù cái đã qua,mà cái lúc cậu đi rồi thì lâu đến thế
Và thế là tớ lại bắt đầu cuộc sống thiếu ấy, chỉ là tạm thời thôi cậu nhỉ. Tớ biết là tớ cũng thiếu công bằng lắm, ng bùn nhiều nhất phải là cậu mới đúng, cậu xa tớ, xa gia đình rồi biết bao khó khăn khác... sinh nhật cậu tớ cũng không ở bên cậu đc, rồi Valentine,X'mas, Tết.... Tớ biết là cậu còn buồn hơn tớ nhiều
. Thế nên giờ tớ sẽ không bùn nữa^^, sẽ lạc quan hơn, vui vẻ hơn, (ăn cơm nhiều hơn
)...thế đã đc chưa
Đôi khi em tự hỏi, gặp được nhau có phải là điều may mắn không nhỉ? Nó đem lại cho tỷ một điểm tựa, hay một cái base vững chắc. Và tỷ có một cái gì đó để níu giữ niềm tin. Nhưng nó như con dao hai lưỡi ấy. Nếu niềm tin đó chẳng được đáp trả thì chắc là sẽ buồn lắm. Hơn nữa, "gặp gỡ" khiến tỷ phải buồn hơn lúc chia ly.
Nhưng nếu không gặp thì sẽ chẳng có một tia hy vọng gì. Tỷ chỉ sống với ảo vọng mà thôi. Nếu thế thì còn nguy hiểm hơn so với việc chịu đựng nỗi buồn lúc xa nhau. Hay đơn giản hơn, nếu không gặp, tỷ có thể sẽ bỏ lỡ người đó.
Đúng là cái gì cũng có cái giá của nó. Chọn tiếc nuối hay là chọn đau khổ nhỉ?
Câu chuyện cây táo
Dạo gần đây thấy rất nhiều người post câu chuyện này. Đặc biệt là trong số những người gửi cho Fuu link câu chuyện này thì có chị họ của Fuu. Không phải thuộc thế hệ những bà mẹ của gia đình thời xưa chỉ biết cơm nước giặt giũ, chị ấy rất năng động và phải nói là rất rất giỏi, là một người phụ nữ của thế kỉ mới với những thành công nghề nghiệp mà Fuu rất nể. Nhưng tình yêu con của người mẹ thì thời đại nào cũng như thời đại nào. Chị ấy cũng có một cậu con trai rất dễ thương. Và tình yêu của chị ấy dành cho nó thì cũng không thể phủ nhận được.
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo hàng ngày. Cậu bé rất yêu cây táo và cây táo cũng yêu cậu bé rất nhiều.
Thời gian trôi qua…
Cậu bé lớn lên và không còn đến chơi với cây táo nữa. Một hôm cậu bé quay lại chỗ cây táo, trông cậu rất buồn. Cây táo nói: “Hãy lại đây chơi với tôi!” nhưng cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi không còn là một đứa trẻ nữa, tôi không muốn chơi quanh mấy cái cây nữa. Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua đồ chơi.”
“Xin lỗi vì tôi không có tiền… nhưng cậu có thể hái những trái táo của tôi và đem bán.”
Cậu bé nghe thế liền hái hết táo một cách vui vẻ và không quay lại chỗ cái cây nữa. Cây cảm thấy rất buồn.
Đến một ngày, cái cây lại thấy cậu bé quay lại. Lúc này cậu đã trở thành một chàng trai và đã lập gia đình. Cái cây lại bảo: “Lại đây chơi với tôi!”
Chàng trai trả lời: “Tôi không có thời gian. Tôi phải làm việc để nuôi gia đình mình. Chúng tôi cần một chỗ để trú thân. Anh có thể giúp tôi không?”
Cây táo trả lời: “Xin lỗi, tôi không có nhà nhưng cậu có thể cắt những cành cây của tôi để về làm nhà.” Chàng trai làm theo lời cây táo bảo và cũng không quay lại nữa kể từ hôm đó.
Cây táo hết sức cô đơn và buồn tủi.
Rất lâu sau, một ngày mùa hè, cậu bé lại quay lại, lúc này đã thực sự là một người đàn ông trung niên. Nhìn thấy cậu bé của mình, cái cây hết sức phấn khởi. Nó lại nói: “Lại đây chơi với tôi!”
Người đàn ông trả lời: “Tôi đang già đi và cảm thấy rất buồn chán. Tôi muốn có một chiếc thuyền để đi khắp nơi. Anh có thể cho tôi một cái không?”
“Hãy dùng thân tôi mà làm thuyền, cậu có thể đi thật xa và cảm thấy thật hạnh phúc,” cái cây nói.
Người đàn ông liền chặt cây táo, đóng cho mình một cái thuyền và đi thật xa, thật lâu không quay về.
Một hôm, nhìn thấy cậu bé quay về, lúc này đã là một ông lão, cái cây liền bảo: “Xin lỗi nhưng tôi chẳng còn gì để cho cậu nữa đâu. Không còn táo nữa…”.
“Tôi cũng không còn răng để ăn nữa,” ông lão nói.
“Tôi không còn thân cây để cho cậu trèo lên nữa. Cái duy nhất tôi còn lại là bộ rễ đang chết dần của mình,” cái cây nói trong nước mắt nghẹn ngào.
Cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi cũng không cần nhiều nữa, tôi chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi. Sau những năm qua tôi đã mệt mỏi lắm rồi.”
Nghe thấy vậy cây táo liền nói: “Rễ của một cái cây già nua là một chỗ nghỉ ngơi rất lý tưởng cho cậu. Hãy lại gần và ngồi lên đây.”
Ông lão làm theo lời của cây táo. Cái cây cảm thấy vui sướng hơn bao giờ hết, nó nở một nụ cười có lẫn cả những giọt nước mắt sung sướng.Đây là câu chuyện dành cho tất cả mọi người. Cái cây chính là bố mẹ của chúng ta. Khi còn nhỏ, chúng ta rất thích chơi với Bố và Mẹ… Còn khi lớn lên, chúng ta rời xa họ… và chỉ quay về khi gặp chuyện buồn. Cho dù như thế nào thì bố mẹ ta vẫn ở đó, sẵn sàng cho chúng ta tất cả những gì họ có để mong chúng ta được hạnh phúc. Khi đọc câu chuyện này bạn có thể nghĩ rằng câu bé đã đối xử thật tệ với cái cây nhưng trên thực tế đó chính lại là cách bạn đang đối xử với bố mẹ mình.
Hãy yêu thương cha mẹ, cho dù họ đang ở đâu đi chăng nữa.
Fuu: nhớ nhà quá... Nhớ mama quá...