1.16.2012

Thi thoảng...

Hôm nay nói chuyện với một anh bạn vốn không thân lắm, phát hiện ra là đã một năm anh em không hỏi han gì nhau :P

Hồn nhiên phán "mới đấy mà đã một năm rồi á?". 365 ngày với chẳng một sự kiện gì, anh em chẳng hỏi thăm nhau một câu. Cảm giác như lần cuối cùng nói chuyện là mới hôm qua.

Rồi chợt nhớ lại mùa thu năm ngoái...

Nhắn tin vớ vẩn qua sự giới thiệu của một đứa bạn thân, gặp, nói chuyện, gần như không thể không nghĩ đến. Mối quan hệ của mình vì thế mà cũng bị ảnh hưởng theo. Rồi cũng sóng yên bể lặng. Đã gần một năm rồi đấy! Bao nhiêu việc đã xảy ra. Chợt nhớ lại những cảm xúc ấy, thấy sao mà lâu thế. Cứ như cả nghìn năm rồi ấy.

Nghìn năm rồi mà chúng ta vẫn chưa gặp lại nhau...

Em là người mạnh mẽ lắm, lạnh lùng lắm. Em hiểu cái gì là tốt nhất cho mình. Đơn giản vì chúng ta không thuộc về nhau. Nhưng bản chất em vẫn chỉ là một đứa con gái lãng mạn mà thôi, hay mộng mơ và cảm xúc thì lúc nào cũng tràn đầy...

Thế mà anh, cũng cứ bay bổng, như xa như gần. Cuối cùng thì em vẫn chẳng nắm bắt được anh. Mà nếu bắt được thì em có dám bắt không nhỉ? Haha Câu hỏi hơi khó. Em vẫn cứ đang tìm cách cân đo tỷ lệ phần thực tế và phần lãng mạn trong em mà.

Cái gì cũng chỉ tương đối thôi.

Thời gian chúng ta không gặp nhau cũng chẳng phải một nghìn năm, mà cũng chẳng thể là vỏn vẹn một năm cảm xúc.

Tỷ lệ lãng mạn và thực tế của em cũng chẳng cố định.

Nên em tự cho mình cái quyền được thỉnh thoảng nhớ anh; được bất chợt thấy tủi thân khi thực ra em chẳng là gì của anh cả; được buồn khi phải chôn vùi tất cả những cảm xúc này vào sáng ngày hôm sau; và được tiếc khi em chẳng cố nắm lấy sợi dây giữa hai đứa mình.

Ít ra là để em tự cân bằng và biết rằng mình vẫn còn có thể có những xúc cảm như vậy đấy!



Em nhớ anh lắm...

Thi thoảng thôi...

1.06.2012

Định mệnh


Mình viết cái entry này ở cafe nine gần cơ quan. Mình rất thích không khí ở cái quán này. Mỗi lần ra đây ngồi lại có hứng viết một cái gì đó. Nghe saxophone mấy bài bất hủ kiểu My love, What a wonderful world, tay nhoay nhoáy viết note trên cái iphone bé tí. Cũng gọi là có tí sang chảnh đi! Haha

Hôm lâu lâu rồi, đọc blog chị Tâm Phan về Ngày duyên số của chị ấy. Đó là lúc mà cảm giác không cam chịu, muốn bùng nổ của chị ấy đã vượt qua mọi thứ, kể cả tình cảm của chị ấy với anh người yêu trong suốt 5 năm. Rồi trong cái đêm chị ấy là chính mình đó, chị đã gặp Simon, chồng của chị ấy bây giờ. Câu chuyện như phim ấy nhỉ.

Hôm trước mình cũng vừa có một hôm định mệnh. Break up với bạn trai một cách tưởng chừng như đột ngột nhưng ngẫm lại thì đó là quyết định sáng suốt nhất của mình trong suốt mối quan hệ này. 

Nói gì thì nói, mình không hề hối hận về việc đã chọn anh Trung. Trong suốt hơn một năm gắn bó, anh ấy vẫn là một người tuyệt vời, có hoàn cảnh rất tốt và cũng rất yêu mình. Ở bên anh mình có cảm giác như mình là công chúa. Anh luôn thực hiện những điều mình muốn, dù điều đó có điên rồ hay làm phiền anh như thế nào. Nhưng có lẽ những điều đó là không đủ. Và quan trọng nhất, là tình cảm của mình không đủ :) Nếu có trách chỉ trách mình đã quá vội vàng với mối quan hệ này. Ngay từ khi bắt đầu, tình cảm của mình không đủ chín để gắn bó như vậy. Càng để lâu càng khó chia tay vì anh đã lún quá sâu còn mình thì đã bị ì. Mọi dự định của mình đều xoay quanh mối quan hệ với anh ấy. Việc học master và học tiếng, phát triển công việc đều bị gạt đi vì những dự định kết hôn và có em bé với anh ấy. Tất nhiên cô gái nào cũng muốn ổn định sớm, nhưng sâu thẳm trong mình vẫn là sự không cam tâm. Vì tình cảm của mình không nhiều đến thế, vì cuộc đời mình, mình không muốn như vậy.

Mình đã nghĩ nhiều lắm, quyết tâm lắm, để có thể hẹn anh ra nói chuyện nghiêm túc. Lúc đó anh nhìn mình, bình tĩnh hỏi có chuyện gì xảy ra. Mình chỉ im lặng nhìn anh sau khi đều đều nói ra ý định của mình. Mình thấy anh khóc, mình thấy anh cố gắng khống chế bản thân, và ngạc nhiên thấy bản thân chẳng còn một chút cảm xúc nào. Không buồn không vui, không gì cả. Sau đó mình đi về nhà, vùi đầu vào giường nằm cùng với mama. Mama chẳng nói gì, bạn bè trên mạng buzz mình liên hồi hỏi có chuyện gì. Mình chỉ trả lời đơn giản, "nothing" - chẳng có gì cả, hoặc là trống rỗng. Mình thấy sợ chính bản thân mình.

Tối hôm sau đó, thằng bạn thân và con bạn thân rủ đi uống rượu giải sầu. Ừ thì đi. Chẳng riêng gì chuyện anh Trung, dạo này mình có quá nhiều chuyện để suy nghĩ rồi. Muốn say. Thế rồi say thật. Thằng khỉ uống rất khá, nó tiếp mình rất nhiệt tình. Nó bảo mình say đi cho quên hết mọi thứ. Cuối cùng chẳng những không quên được, lại còn tu tu khóc giữa quán rượu, bá vai nó vừa khóc vừa nói hết những chuyện buồn ra. Nghĩ lại mình cũng thấy xấu hổ vì cái sự nát rượu của mình haha. Xong chả biết trong lúc say, nghĩ thế nào mình nhắn tin cho một anh đến đón mình. Mình cứ mải khóc lóc huyên thuyên, chẳng biết cái người mà mình dựa vào đã đổi từ lúc nào. Chỉ nhớ rằng lúc đó nghe cái giọng dỗ dành mình không phải là cái giọng khàn khàn, ngọng ngọng của thằng bạn nữa mới ngẩng lên nhìn anh này qua làn nước mắt. Anh ấy nói rất nhiều, chủ yếu là tại sao mình không nói với anh những khó khăn của mình, anh có thể giúp mình giải quyết, rằng mình hãy nghĩ đến mẹ, đừng say như thế này nữa, rằng blabla... Mình không nghe được hết, chỉ nhớ là mình vừa khóc vừa gật đầu như bổ củi. Sau đó anh này đưa mình về nhà. Trước khi thằng em xuống mở cửa thì bonus một màn tỏ tình mùi mẫn haha. Thằng em bế mình lên phòng. Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy mọi việc xảy ra tối hôm trước thật mơ hồ, thấy mình đang mặc một cái áo khoác lạ hoắc chẳng biết của ai, và thấy mama buông một câu trước khi đi làm “mẹ không đồng ý như thế đâu”.

Bắt đầu từ ngày hôm ấy, đầu óc mình tưởng chừng như muốn nổ tung! 

Cái rõ ràng nhất mà mình cảm nhận được là việc chia tay anh Trung. Anh hoang mang, hoảng loạn gọi điện, nhắn tin cho bạn bè mình. Rồi mọi người lại quay sang hỏi chuyện mình. Mình biết phải nói sao? Anh chẳng có lỗi gì cả. Chỉ là vì mình thấy đã đến giai đoạn bản thân mình, dù miệng lúc nào cũng giục cưới, còn cảm thấy mơ hồ về chuyện gắn bó cả đời với anh. Qua thời gian cảm thấy trống rỗng lúc đầu, mình bắt đầu thấy hoang mang. Mình vẫn tin vào quyết định của mình, nhưng tự nhiên một người gắn bó với mình biến mất, nếu mình mà không có chút bận tâm nào thì mình không còn là con người nữa rồi.

Cái anh đưa mình về hôm say rượu cũng làm mình rối tung lên. Con bạn mình bảo “thế cứ định để cái tình trạng ỡm ờ này à”. Mình nói không, không có gì cả. Mình vừa mới chia tay anh Trung, mình còn đang hoang mang lắm về chuyện tình cảm. Mình không muốn đi tiếp vào vết xe đổ vì quá vội vàng trong mối quan hệ nào nữa. Có thể anh này là định mệnh của mình, có thể là không. Chỉ biết trong lúc ấy mình chẳng còn nghĩ được gì nữa, và cũng không muốn nghĩ gì nữa...

Mấy hôm sau mình đến cơ quan làm việc, xơ xác như một con tâm thần, ngồi ru rú trong xó như con chó, và im lìm như một con tự kỷ. Mọi người ai cũng giật mình khi nhìn thấy em Phương xì tin thường ngày haha. Cả ngày làm việc như một con mất hồn, đến lúc không thể chịu được nữa thì bỏ ra ngoài café một mình. Có hôm mình nghỉ làm, bạn bè rủ ra ngoài làm mấy tăng café. Nói chuyện nghề, chuyện công việc, chuyện cơ quan, chuyện cưới xin, chuyện tình cảm, v.v với chúng nó, mình chợt ngộ ra tất cả mọi rắc rối của mình đều là do mình tự trói mình bấy lâu nay, và mình đã ko cân bằng được tình cảm và lý trí trong mọi quyết định cuộc đời mình. Giờ sao nhỉ? Mình là mình, thực hiện những kế hoạch của riêng mình, dưới tình yêu thương và sự ủng hộ của gia đình và bạn bè mình. Nếu như trong journey thực hiện những kế hoạch ấy, mình rung động với ai, thì hy vọng đó sẽ là định mệnh của mình.

Free my mind~ 




Nguyên tắc thứ 1: tình yêu là không thể tính toán (thật đáng thương là đến bây giờ mình mới nhận ra điều này).


Nguyên tắc thứ 2: thích ai yêu ai thì nói ra. Ỡm ờ, im lặng hay có hét lên giữa đường thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới cả. 


Nguyên tắc thứ 3: sống bám vào gia đình và bạn bè (thật may là mình luôn hiểu điều này) haha

2.12.2011

Lấp đầy những lúc vơi…

Dạo gần đây rảnh rỗi lại hay lang thang các blog đọc bài. Có một entry trong blog 5 xu cứ như là nói về bản thân mình vậy.

“Em không biết rõ mình muốn gì, nhưng em biết chắc chắn mình không muốn sống ở đây nữa”

“Hãy bước đi và lấp đầy những lúc vơi”

Biết mình không thích gì nghĩa là ít nhất, ta cũng mơ hồ hiểu về những gì ta thích, có điều có người định nghĩa được rõ ràng mục tiêu (còn việc họ có nỗ lực đạt được mục tiêu hay không thì xét sau nhé), có người thì loay hoay trong mớ bòng bong những sự lựa chọn. Tôi biết mình không muốn cái NÀY, nhưng trong vô vàn những cái KIA out there, tôi không hiểu là tôi muốn cái nào.

Ngẫm lại thì từ khi mới lọt long mẹ đến giờ cuộc đời của mình đầy những sự lựa chọn. Lọt lòng mẹ bố mẹ muốn gửi gắm những điều tốt đẹp nhất cho con mình, chọn một cái tên thật đẹp; lớn lên vì cái tương lai bố mẹ trông ngóng kia mà tiếp tục lựa chọn những trường tốt nhất, thầy giỏi nhất, ngành hot nhất. Mục đích để kiếm được một công việc ổn định để có thể tự nuôi sống bản thân, để bố mẹ khi già, xuống suối vàng có thể nhắm mắt thanh thản. Đó là lựa chọn xoay quanh những thứ tôi CẦN: cần có trách nhiệm với mồ hôi nước mắt, với những ước vọng mà đấng sinh thành gửi gắm, cần có trách nhiệm với cuộc đời mình, dù sao, có ấm thân thì mới ấm lòng. Những thứ TÔI cần xuất phát từ những thứ MỌI NGƯỜI muốn.

Có phải hay không tôi chưa từng nghĩ đến lựa chọn lớn hơn, giằng co hơn, giữa cái mọi người muốn và cái tôi muốn? Nghe thấy tiếng nói nào đó vọng trong đầu, mơ những hình dung mờ nhạt có, rõ ràng có về bản thân, sau đó lại tiếp tục chuỗi dài những so sánh, lựa chọn. Và tất nhiên, xét về lý trí thì tôi trẻ người non dạ làm sao mà thắng nổi. Nhưng cái gạt ý tưởng không để lại sự thanh thản hoàn toàn. “Nếu như tôi thế này, thì có thể tôi sẽ được như thế kia chứ…”

Thời gian xóa mờ những ý tưởng, cái còn lại chỉ là cảm giác tiếc nuối, băn khoăn tự hỏi, và mỗi khi thất bại với con đường đang đi lại than “giá như…”. Than xong lại đứng dậy tiếp bước vì có người đã từng nói với tôi “cuộc sống có nhiều sự lựa chọn, nhưng thời gian không đủ cho ta bước lại từ đầu”.

Vơi là mất đi một cái gì đó, mất đi một người thân, mất đi một vật kỷ niệm có ý nghĩa với mình… Với tôi là mất đi một phần con người mình khi để tiếng nói vọng từ bên trong nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Làm thế nào để lấp đầy những lúc vơi?

Tôi chỉ biết mình không muốn tiếp tục con đường này nữa…

5.30.2010

This is it!

Đã qua những yêu thương giận hờn nhung nhớ, Fuu lại là Fuu, ngày đi làm tối về xem TV với mẹ :))

Còn lại gì sau một mối tình chẳng có một tia hy vọng, chẳng có một chút hình dung mơ hồ về tương lai? Bạn Fuu thấy mình lạnh hơn, và... lười hơn :)). Lười hơn vì bạn Fuu vẫn giữ cái tính công chúa, đi đâu phải có kẻ đưa người rước, muốn gì alô cái có ngay, ăn ngoài nhiều ít khi ở nhà nấu nướng nữa. Bây giờ không có ai làm cho, phải tự túc là hạnh phúc thì bạn Fuu lại thật là lười biếng. Nghĩ lại thì mình đã để con người mình xuống cấp quá :)). Lạnh hơn vì không hiểu sao mình có thể cảm thấy nhẹ nhàng đến thế khi kết thúc một mối quan hệ, khi "xả" thẳng vào mặt con người đó là bạn Fuu đã chán rồi. Lạnh hơn vì sau đó bạn Fuu có so many cái date nho nhỏ mà bạn Fuu xác định luôn là đi cho vui chứ chả có một tẹo cái "hảo tâm" với lại "hữu ý" nào. Thằng em cứ bảo "bà ác quá". Uh, ác thật! Người ta bảo là "ác phụ" thì thường là mỹ nữ. Vì anh hùng nan quá mỹ nhân quan, anh hùng bỏ xác thì cũng vì không qua được ải mỹ nhân mà thôi. Tự hỏi liệu bạn Fuu có đủ đẹp để ác như vậy không nữa hahaha.

Dạo này bạn Fuu cứ say mê đọc Nhật kí của một tiền bối, nói nhiều về những mối quan hệ như của Fuu. Có mấy câu này mà Fuu rất tâm đắc "cảm xúc là thứ không thể kiểm soát, nhưng hành động thì mình hoàn toàn có thể làm chủ được" và "mình phải thương lấy mình đầu tiên". Có yêu đến đâu thì cũng vậy thôi. Nếu không có tương lai thì kéo dài chỉ làm khổ mình, và có thể làm khổ người ta nữa. Mình phải khắc chế được hành động của mình. Quan trọng nhất, làm sao để có thể trở thành bạn! Phải lựa thời điểm, lựa lý do, bla bla, lắm cái để đắn đo. Sau những chuyện như vậy thì bạn Fuu thấy mình thật là may mắn vì đã có thể get out cái hopeless relationship đó và không để lại hận thù gì nhiều (haha).

Tiếc là hình như người ta thì không hận Fuu nhưng bạn bè của người ta thì có! :))
Anyway, may mà Fuu không quan tâm người ta nghĩ về Fuu thế nào, Fuu chỉ quan tâm Fuu thấy mình thế nào thôi ^^

4.17.2010

Tận

Sáng sớm đang lơ mơ ngái ngủ, một tin sét đánh ngang tai.

Anh Cường mất. Đêm qua. Tai nạn.

Giật mình ngồi dậy, im lặng một lúc định thần lại rồi buột miệng hỏi "Thật không?"

Chà! Chuyện sống chết có ai đem ra đùa...

Đến nhà bác, nhà thì chật kín người mà không khí lại yên lặng thê lương. Họ hàng gặp nhau dùng đôi mắt đã đỏ hoe sưng mọng thay cho tiếng chào. Cứ một lúc lại có tiếng than thầm "Đây có phải là mơ không?", "Cứ như là chuyện đùa".

Uh. Cứ như chuyện đùa! Mới Tết còn hẹn hò hôm nào anh về lại đi ăn đồ nướng nhé! Hôm nào mày vào đây xem nhà mới của tao! Anh Cường chỉ em tiệm bán kính đi! Hay mày vào đây làm việc, ở nhà tao thoải mái! Mày chưa ngủ à, đi ăn ốc không? Dạ! Tao van mày mày từ chối cho tao một lần đi được không? Sao rủ mày ăn cái gì mày cũng ừ thế hả? Hì hì, em là em anh mà!!!

Thế mà lại là thật.

... một chút nữa viết tiếp...

4.14.2010

update - linh tinh xoè!

Mới nhận ra là đã lâu lắm chẳng viết gì trên này. Mọi lý do như bận việc, chẳng có máy ảnh hay không có hứng chỉ là nguỵ biện, cái lý do sâu xa mà-ai-cũng-biết là bệnh lười kinh niên =)

Kể từ bài post cuối cùng đã lâu lắm rồi nhỉ? Cộng thêm với nội dung là một bài thơ về tình yêu, nếu không biết thì sẽ dễ kết luận là cô chủ blog này gần năm qua mải mê chinh chiến và yêu đương ghê lắm mà quên sạch cái phần nữ tính cỏn con này =) Rất buồn là thực tế lại không được như vậy. Details thì đã giải thích ở phần trên kia rồi =)

Thôi thì từ nay chịu khó viết vậy. Dù gì thì công việc cũng hòm hòm rồi. Vả lại, đôi khi chỉ đơn giản là muốn đặt tay lên bàn phím và để ngón tay trôi theo dòng suy nghĩ thôi.

Còn nhớ bài viết cuối cùng viết vào mùa hè. Đến giờ thì trời cũng đã gần hè rồi. Đang se se vào đợt lạnh của tháng ba. Mấy hôm rồi trời cứ lất phất mưa; nhớp nháp, bùn lầy khủng khiếp. Thấy cơn gió se lạnh mà chẳng biết là rét nàng Bân hay là cái lạnh của những hạt nước li ti thấm vào da người đi đường. Cái thời tiết này làm cái tính "sáng nắng chiều mưa" của mình càng được phát tiết rõ mạnh mẽ. Ghét cái ẩm thấp, ghét cơn gió nồm, ghét cái mùi khó chịu đọng lại trên chăn nệm, ghét bùn bắn làm bẩn hết quần lúc đi xe... Ghét! Những lúc như thế mặt lúc nào cũng cau có, uể oải chẳng muốn làm gì. Nhưng lại yêu cái ánh sáng bàng bạc của màn mưa phủ lên những con đường, yêu màu sắc đầy sức sống của cây cối gặp mưa, yêu cái se se lạnh... Muốn đội mưa đi lượn lòng vòng thành phố, để hít thở không khí trong lành, để được "tưới nước". Haha, nếu người cũng lớn như cây cỏ thì chắc là mình cao lắm rồi í :)) Càng ngày càng cảm thấy mình thật là khó chiều và tự hỏi liệu đó có phải là do mình ngày càng nữ tính? :))

Vì khó chiều nên cảm giác bản thân cũng khó hoà nhập được hơn. Mới rồi anh bạn ở Sài Gòn có khen "cô ăn nói khéo quá" làm mình giật mình. Không phải là bất ngờ vì lời khen mà là về người khen. Bản tính khó dời rồi, ai quen thân thì sẽ rất là bỗ bã, ai xã giao thì mới khéo léo ứng xử. Ấy thế mà lại nhận được lời khen "khéo" từ anh bạn mà mình coi là thân thiết lắm, quý lắm, chỉ hận một nỗi Hà Nội - Sài Gòn cách nhau 2 tiếng máy bay, hơn triệu tiền vé và vài ngày nghỉ phép mà không đến với nhau thường xuyên được thôi (haha). Rồi tối qua nhắn một cái tin "uh cam on" để rồi nhận lại được tin nhắn bảo đừng có khách sáo kiểu cách thế nữa. Người nhắn cũng là một người bạn thân thiết lắm, quý lắm, yêu lắm. Từ bao giờ mà các mối quan hệ thân thiết biến thành xã giao hết thế?

Cách đây khoảng một tháng, bà chị họ muộn chồng than thở "chỉ muốn đi đến nơi nào thật xa, chẳng ai quen biết mình". Uh thì có người quan tâm đến mình cũng là một thứ trách nhiệm. Mình gọi đây là trách nhiệm ngọt ngào. Ai chả thích có người quan tâm đến mình, lo cho mình. Mà để được như thế thì bản thân cũng phải quan tâm đến người khác, lo cho người khác. Có được sự quan tâm rồi lại phải cố gắng để không phụ sự quan tâm của họ. Cái ngọt ngào là tình cảm giữa những người quan tâm nhau, để đối lại là nặng gánh trách nhiệm với cả bản thân và mọi người. Đấy! Giữ tình cảm cũng là một chặng đường giao lao đấy nhỉ :)) Đôi khi chỉ muốn bỏ hết, muốn mình chỉ biết mình thôi. Ích kỉ và nổi loạn. Nhưng nếu cho mình nói một câu với bà chị thì mình vẫn cứ tiếp tục điệp khúc "bà lấy chồng được rồi đấy!" :)) Vì "sống trên đời sống cần có một tấm lòng" mà :))

... tiếc là gió chưa đủ để cuốn nó từ người đến với mình và từ mình đến với người...

Nghĩ lại muốn một mình vác balô đi đâu đó quá...



6.02.2009

YÊU

Nếu có thể yêu mà không nhớ
Đã không có lắm những đợi chờ
Không có những đêm nằm thao thức
Không cả tiếng thở dài một ngày mưa .

Nếu có thể yêu mà không mơ mộng
Những hạt tuyết đầu mùa sẽ chẳng động đến tâm tư
Những tàn phai nếu có giản dị là quy luật
Những ngã rẽ dù bất ngờ cũng không quá đớn đau

Nếu có thể yêu mà không hi vọng
Đã chẳng băn khoăn khi trao tặng những niềm tin
Chẳng lo sợ phải nhận lại những mảnh vỡ
Chỉ cần gói ghém tất cả vào chiếc hộp kỷ niệm rồi thôi .

Nếu có thể yêu mà không nghi ngờ
Những khoảng cách địa lý chẳng bao giờ là cản trở
Và thời gian cũng không vương màu ly biệt
Chẳng còn giọt nước mắt nào rơi trên những sân ga
Khi tiếng còi tàu thôi thức dậy nỗi niềm thoảng thốt .…

Nhưng…nếu có thể yêu và được yêu
Có hề gì là dằn vặt của nhung nhớ , mộng mơ , hi vọng , nghi ngờ !
Như cách mà ta sẵn sàng đánh đổi vì nụ cười một người
Ta cũng sẵng sàng làm tất cả chỉ bởi một cái nhìn
Từ cái khoảnh khắc bị cuốn hút vào đôi mắt buồn bã của người ấy
Ta đã nguyện đem cả cuộc đời để tìm kiếm màu nắng cho mắt
Nguyện được khóc muôn lần với những suy tư ta nhìn thấy
Nguyện được mơ trọn vẹn những giấc mơ không đơn độc
Để bờ biển chiều nay không riêng ta và sóng
Nếu cánh cửa kia vạn lần gõ vẫn không được mở
Xin làm người gác cổng cho đến lúc bình minh…

Như ta đã yêu người đâu phải bởi người yêu ta .