1.17.2017

Năm mới cần có cái gì mới? (2)

Hôm trước chị bạn thân thân lại than thở cuộc sống, công việc nhàm chán, ước mơ được thoát khỏi nơi đây, được sống tự do, thoả sức sáng tạo. Kể ra thì chị ấy cũng có tí cái máu và cái tài nghệ sỹ bị kìm kẹp lại trong cái vỏ nữ cán bộ công nhân viên hihi.

Là “lại” than thở, vì bả đã than chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi. Từ ngày mình còn làm cùng chị ấy, rồi chuyển chỗ làm, rồi mình còn nghỉ cả chỗ làm này rồi, bả vẫn ở đó và vẫn kêu những chuyện y như xưa. Ngày trước thì mình than cùng, sau thì khuyên thay đổi. Giờ thì thật là chẳng còn muốn nghe chút nào nữa.

Ờ! Không thích thì bỏ đi!

YOLO! Mình chỉ có cuộc đời này thôi. Kiếp sau không biết sẽ là con gì nữa :))) Nếu không tận dụng kiếp này để trải nghiệm cuộc sống “con người” thì kiếp sau làm một con heo lại phải cần cù tu thân tích đức tiếp á haha.

Ờ! Không thích thì bỏ đi!

Nếu không thử làm sao biết được cuộc sống mà mình đang than ngắn thở dài mới chính là cuộc sống mà mình thực sự mong muốn? Và cuộc sống mà mình đang “đứng núi này trông núi nọ” thực ra cũng lởm đời lắm và chẳng có gì đáng mơ ước đâu. Chả biết được… hihi!

Nhưng bỏ đi cần sự dũng cảm. Và kiên định! (nhấn mạnh “kiên định” nha)

Dũng cảm để từ bỏ và dũng cảm để bắt đầu.

Kiên định để đi đến cùng với sự lựa chọn của mình. Cũng không nhất thiết phải “đến chết” :”> nhưng cần đủ để hiểu. Giống như anh Tashi trong Samsara í. Mình nghĩ đây là điều quan trọng nhất trong việc lựa chọn. Thoát ra khỏi cái comfort zone của mình và bắt đầu bơi ở một unchartered sea, không kiên định sẽ rất dễ bỏ cuộc.

Nghĩ lại thì trước đây mình rất tin vào câu nói “cuộc sống có nhiều sự lựa chọn nhưng thời gian không đủ cho chúng ta chọn lại từ đầu”. Ờ anh béo nói cũng đúng. Đúng trong trường hợp chúng ta đang theo đuổi “một cái gì đó” ở cuối con đường. Còn nếu coi việc trải nghiệm con đường chính là “cái gì đó” ấy thì sẽ quyết định dễ hơn nhiều ha!

Vậy đấy! Cứ buông bỏ và trải nghiệm đi, nếu muốn.

Ông trời chỉ phụ những đứa lười biếng và ì trệ thôi :)
) Dù bạn chọn con đường nào, kiên định với con đường ấy thì bạn cũng sẽ nhận được những phần thưởng xứng đáng.

Mình tin thế hihi!

Chúc mọi người có đủ dũng cảm và kiên định trong năm mới!

Btw, rất muốn đi leo núi!!!! nhưng mà sợ chết ahihi :"> chết rùi hẻm có persistant được nữa à nha! =))

Năm mới cần có cái gì mới? (1)

2016 là một năm có nhiều thay đổi vô cùng lớn.

Mình nghỉ việc. Ở chỗ mình hiếm có người nào đã làm lên đến vị trí của mình rồi còn nghỉ việc. Hoặc người ta sẽ nghỉ một thời gian sau đó lại quay lại. Cơ hội thăng tiến rất nhiều. Tiền lương cũng khá cạnh tranh (không so được với sếp công ty nhà nước hoặc tập đoàn lớn của nước ngoài, nhưng so với doanh nghiệp trong nước thì hơn nhiều nhiều). Nói chung, chính sách nhân sự rất biết đánh vào điểm yếu của con người: hoặc hư vinh, hoặc đồng tiền (hoặc cả hai).

Mình không giống họ. Có người nói vì mình bất mãn chế độ hehe. Đơn giản vì mình biết đây không phải cuộc sống mình mong muốn. Vầy hoy.

Như mọi cuộc chia tay, chẳng thế nào quay trở lại với nhau được nữa. Buồn cười trong đời mình cũng có vô số lần chia tay, người yêu có, người bạn có, người “đặc biệt hơn bạn tí” cũng có. Ngoài một bạn mà khi chia tay thì vô cùng lưu luyến ra, hầu hết mình đều cắt trong ba nốt nhạc (đồ rê mí hehe). Vì biết điều mình muốn thì khó, chứ biết điều mình không muốn thì thật dễ dàng.

Ừ! Chẳng tham vọng thăng tiến. Cũng chẳng tham tiền tài.

Nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị quan trong năm qua đã thay đổi rất nhiều.

Mình không muốn bán hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn vì được đi du học, vì được thăng chức, được tăng lương.

Mình không muốn cổ vũ con người tiếp tục đi theo hoặc hư vinh hoặc đồng tiền.

Mình không muốn cổ xuý cho suy nghĩ con người cần phải tiếp tục chinh phục những mốc phát triển mới. Khi mà chỉ sự phát triển như hiện nay thôi đã biến chúng ta trở thành một giống loài đáng sợ rồi.

Ờ nghe hâm phết. Nhưng một khi đã nhận thức được những điều như thế rồi thì đơn giản là mình không thể quay trở về sống theo kiểu “bình thường” (với người ta)/”bất bình thường” (với mình) được nữa.

Đây cũng là thay đổi rất lớn trong năm 2016 của mình. Một sự nhận thức mà trước đây mình không có được! Bừng tỉnh! Và thắc mắc là làm sao mà khi xưa ta lại có thể “con người” như thế nhỉ! Hahahaha

Chúc các bạn năm mới sẽ có thật nhiều cái mới!


9.14.2015

Ngậm một tin trông...

Ờ! Kiếp sau tui sẽ làm con mèo.

Sáng tui nằm sưởi nắng. Chiều chờ anh đi làm về dụi dụi vào chân đòi ăn. Tối lẻn vào lòng anh nằm ngủ.

Còn cả gối đầu tay mới chịu :)))

Có khả năng là anh sẽ không thích mèo! Vậy tui sẽ làm một cô gái đẹp :))))

Tui sẽ sống ở một vùng đất yên bình, sống đơn giản chỉ cần một vườn rau. Ngày ngày dạy lũ trẻ sống an lành và biết ơn.

Sáng uể oải nằm ườn hôn tạm biệt anh đi làm. Chiều ra vườn hái rau về nấu cơm đón anh.

Cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Có khả năng anh sẽ có nhiều tham vọng hơn thế.

Vậy tui sẽ làm một nàng Fatima :)))))

Tui sẽ sống cuộc sống đơn giản của tui. Yêu anh. Chờ anh trở về sau những vất vả lo toan.

Ờ! Nói chung tui chỉ làm cảnh vậy thôi. Biết sao được! :">

Cứ mơ đi. Kiếp sau cơ mà :)))))

Tui rất tự tin là kiếp sau chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau nha :))

P.S: tự nhiên nhận ra là dù trong tưởng tượng nào thì tui vẫn luôn ở một mình, chờ đợi. Y như là thật.

(Đặc sản Hà Nội: những chung cư kiếp nào cũng là chung cư :))))

9.12.2015

Mơ lớn. Hoặc không.

Tui muốn thay đổi thế giới!

Ít hoặc nhiều. Hoặc không.

Ờ nhưng tui muốn! :)) Đó là bước đầu tiên.

Thứ nhất, thay đổi mà tui muốn có là một thế giới con người và thiên nhiên sống hoà hợp. Gọi là sustainable living, green living or whatever it is.

Thứ hai, tui tin giáo dục sẽ phương thức duy nhất để làm được điều này một cách bền vững. Và rộng khắp.

Tui chưa biết làm như nào. Chưa biết giới hạn luôn.

Kệ thôi! Đã mơ mơ cái lớn hẳn, khó đạt nó mới vui.

Tui đã từng mơ thực tế, loăng quăng 4, 5 năm sau là đạt được mẹ nó rồi. Chết mẹ một phần người!

Từ giờ anh sẽ mơ mộng hơn các chú ạ! :)))

P.S: để coi 5 năm sau ngồi đọc lại thì sẽ thế nào nha! ;))

Không thì phải ở một nơi như thế này nè! :)) làm cô hàng nước má lúm đồng tiền xinh xinh ghê đó! :))))

9.08.2015

Nhắm mắt qua đường

Tui bị stress!

Em trai tui kêu để giải stress thì hãy đi viết. Viết gì cũng được, viết tản văn, viết tuỳ bút, viết gì cũng được!

Tui cũng tính viết một tác phẩm gì ghê gớm lắm.

Rồi tui lại chỉ viết về những kỷ niệm xưa cũ.

Với anh.

Cứ như là tui đã chết vài năm nay vậy. Xác tui vất vưởng sống, ăn não của mọi người (đối phó với tui hại não quá mà). Hồn tui thì ngủ im, tỉnh được tý lại tự ru mình ngủ tiếp.

Biết định nghĩa "người mộng du" của ông Alberto Ruy Sanchez hem? Họ cứ đi lang thang như vậy, rồi chạm vào nhau, rồi tỉnh. Và khi hai kẻ mộng du gặp nhau, "it will be good".

Tui có một niềm tin bất diệt, là dù ở hoàn cảnh nào (nhấn rất mạnh), dù ở không gian và thời gian nào, những kẻ mộng du cũng nhận ra nhau, và cái chemistry sinh ra sẽ gây ra vụ nổ như bom nguyên tử vậy.

Ờ! Như bom nguyên tử vậy! Phá hết mẹ nó cái hoàn cảnh, không gian, thời gian. Đùng! Một tiếng nổ lớn. Tỉnh dậy. Nhìn thấy nhau...

Ngáp cái rồi ôm nhau ngủ tiếp. Giữa một đống đổ nát :)))))

12.10.2014

Em của ngày hôm qua :v

Dạo này bị hoang mang về bản thân.

Cảm thấy nghi ngờ bản thân mình.

Tại sao tôi lại làm cho bạn bè tôi cảm thấy ko thân thiết đc với tôi nữa?

Tại sao tôi lại khiến người yêu tôi không đối diện với tôi nữa?

Tại sao tôi khiến nhân viên sợ?

Tại sao tôi lại không có tình cảm với bạn bè xung quanh?

Tại sao???

Cảm giác như mình là một tên độc tài vô cảm vậy.

Bị sợ hãi chính mình...

8.09.2014

Haiz!

Tui bỗng nhiên thấy tui chỉ hợp sống độc thân thôi!

7.21.2014

Back to insanity

Mấy ngày nay bão xong trời đẹp quá chừng luôn!

Mưa nhẹ, mát nhẹ, nắng nhẹ.... Cái gì cũng nhẹ nhàng đáng yêu quá chừng! Cái gì cũng làm tui muốn tui được đáng yêu quá chừng!

Vậy mà hàng ngày tui cứ đi làm từ sáng tới tối vậy đó!

Trưa nay lúc tạt qua mua cafe mang về ở cổng trường Xây dựng, nhìn sang Paris Gateaux bên cạnh thấy một em gái ăn mặc xì tai, tóc ngắn nhuộm nâu đỏ điệu đà, trang điểm lộng lẫy (và vô cùng nhiều cái sự long lanh lung linh nữa), phóng xe tới, mặt thật cool đi thẳng vào quán sang chảnh (hơi giống tui ngày xưa đó :))).

Nhìn lại mình sao mà tui thấy tui thảm thương lạ thường đó! Ăn mặc thì nhếch nhác, tóc tai thì bù xù, mặt mộc trắng bệch như con ma, đi tông cói, đứng ở trước 1 cửa hàng cafe sinh viên bé xíu chờ đợi 1 cốc cafe bỏ hộp nhựa rẻ tiền. :))

Sao mà tui nhớ cái thời hoa mộng cả ngày chỉ nghĩ có mỗi việc hôm nay mặc gì chơi gì, chỉ ngồi tán chuyện tình chuyện đời của mấy con nhóc và vô vàn những thứ phù phiếm linh tinh nữa.

Tui nhớ một tui xinh đẹp, phù phiếm, tùy hứng, hâm dở quá trời ạ!

Nhớ đến mức tui muốn cầm cọ trang điểm cho mình như này luôn, vào cái lúc 12.49am này này!

6.21.2014

Đã hết rồi mùa bão với giông

Hì hì, khi người con gái lấy chồng thì cuộc sống của họ mở ra một trang hoàn toàn mới. Đồng thời, một cuộc sống khác của họ cũng khép lại. Hôm nay vừa ngồi tâm sự chia sẻ điều này với em gái cùng phòng khi nghe cô bé bảo "cơ quan mình có nhiều anh hay quá chị nhỉ! Không có chồng với người yêu thì hơi bị nhiều cơ hội" :))

Trước khi lấy chồng, mình nghĩ rằng lấy chồng là để có một người bạn luôn ở bên cạnh chăm sóc, đưa đi đón về, cuộc sống hạnh phúc đôi lứa tuyệt vời =))

Sau khi lấy chồng, mình phát hiện ra lấy xong chồng là mọi mối quan tâm về chuyện yêu đương đã thành dĩ vãng, mình dành nhiều thời gian và tâm trí cho công việc và việc gia đình chứ chả nghĩ gì về bạn chồng và cái gì gì cuộc sống lứa đôi cả =))

Bạn ý trở thành một phần của cuộc sống, một phần không cần để tâm nhiều và nó vẫn ở đấy. Một thứ an toàn không gây khó chịu mà cũng chẳng đem lại hạnh phúc.

Đôi lúc mình cũng nghĩ, nếu bạn ấy chán và tìm đến những người khác thì sao nhỉ? Nhưng cũng chẳng có một gợn lăn tăn gì cả. Nếu nó phải đến thì nó sẽ đến. Đấy có được gọi là hôn nhân thành công không nhỉ? Vẫn có chồng mà lại không phụ thuộc hạnh phúc của mình vào người đấy :))

Tự nhiên bị nhớ anh phết :)) nhớ cái cảm giác có một thứ không hẳn an toàn, không hẳn là hạnh phúc, không hẳn khó chịu nhưng mà lúc nào cũng thấy bồi hổi bồi hồi. Nhớ cái cảm giác căng hết các giác quan ra để yêu, lúc ở bên người ta thì chỉ biết người ta thôi, thế mà nhắm mắt lại là nhớ được hết không gian thời gian.

Mình nghĩ là tâm tưởng và hành động là hai cái rất rạch ròi. Mình đã lựa chọn và mình chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Người quyết tâm gắn cuộc đời bạn í vào cuộc đời mình chẳng có lỗi gì cả.

Nghe cứ buồn buồn nhưng thực ra chả cảm giác gì cả.

Đúng là có một cuộc đời đã kết thúc với mình thật :))


6.09.2014

Hoa xà cừ

Con đường tháng sáu có thảm hoa xà cừ lấm tấm trắng mặt đường. Trước đây mình chưa bao giờ để ý xà cừ lại có hoa. Không ngờ cái cây to lớn xù xì, mùa nào cũng xanh mượt những lá ấy lại sinh ra bông hoa nhỏ xíu, trắng muốt mát. Thật là trái ngược với hình tượng bên ngoài!

Nhân một ngày đi họp về muộn, rất mệt và đói, đường về nhà có thật nhiều thảm hoa trắng, tự nhiên mình nghĩ liệu cuộc sống xù xì xấu xí của mình có một lúc nào đó kết tinh ra được cái tốt cái đẹp nhỏ nhắn thuần khiết như thế không nhỉ? :D

Có phải mình đang tự trói mình vào cái gọi là quarter life crisis không? Băn khoăn, mất định hướng, thất vọng về cuộc sống của 20 năm “sầu vương cao vời vợi”.

Đôi lúc tán phét bâng quơ với lũ trẻ con trong nhóm, đùa đùa cợt cợt hỏi lý tưởng sống của em là gì. Đứa trả lời là bảo vệ môi trường, đứa muốn truyền bá tư tưởng “cứu thế giới” qua những việc nhỏ bé có thể dễ dàng thực hiện thường ngày, đứa chỉ mong có một cuộc sống ổn định, có chồng, có những người thương yêu bên cạnh… Vậy mà thực tế là chị em mình đang ngồi đây, chạy số marketing. Trong cuộc họp hỏi các em có nguyện vọng gì thì đứa nào cũng trả lời muốn quản trị marketing, mà cụ thể là làm trưởng phòng marketing haha.

Bảo vệ môi trường là việc lớn, lại có thể được thể hiện qua những hành động rất nhỏ nhặt đơn giản. Làm marketing là việc nhỏ (so với bảo vệ môi trường), nhưng lại trở thành một mục tiêu lớn.

Hoa xà cừ nhỏ nhắn, mong manh, thuần khiết nhưng có thể rải trắng cả một con đường. Hoa thì chắc chắn phải là kết tinh của những lý tưởng vĩ đại, hành động hay đẹp rồi, nhưng không biết cái cây xù xì to lớn kia làm “việc lớn” hay làm “việc nhỏ” nhỉ?

Nếu làm “việc lớn” thì thảm hoa giống như là pháo hoa chúc mừng. Nếu làm “việc nhỏ” thì đấy lại là cái lãng mạn dịu dàng mà đời sống xù xì này cần lắm để an ủi những ngày hè. Đều tốt cả.

Tiện đây thì cũng chia sẻ, quan niệm của mình là Đằng sau mỗi con người đều là một câu chuyện, đằng sau mỗi hành động đều là một nguyên do, không có ai tự nhiên sinh ra là người xấu cả. Lý tưởng của mình là giúp mọi người sống thông cảm với nhau hơn.

Cũng hay đấy. Nhưng ngày ngày không cong đít lên chạy KPI marketing thì ăn cám :))

(Một ngày hâm hi và lý tưởng thì lên cao vút hahaa)

P.S: ko có ảnh, vì thực ra là chưa bao giờ nhặt bông hoa lên xem cả. để khi nào lãng mạn thì ra đường nhặt hoa chơi ;))

5.27.2014

Tháng hai - tháng năm...

Phượng, bằng lăng đã nở thành từng mảng tím đỏ điểm xuyết khắp thành phố. Hè đã về rồi.

Cách đây cả tháng, đi dạo loanh quanh mới thấy cây cối cứ xanh mơn mởn đầy sức sống.

Mọi thứ đều tươi tắn quá, rực rỡ quá, căng tràn nhựa sống quá. Làm mình cảm thấy sợ.

Mình tự cảm thấy mình hợp với những cái yên bình tĩnh mịch. Khi được ở một mình, mình thấy có nhiều thời gian để suy nghĩ hơn, thả trôi được suy nghĩ và cảm xúc. Mọi thứ chầm chậm và dễ vào. Có lẽ vì thế mà những khoảnh khắc mình nhớ nhất là vào những lúc yên bình tĩnh mịch như vậy.

Và mình sợ, mùa hè, với sự rực rỡ của mình, sẽ làm nhoà những kỷ niệm ấy mất :(

3.05.2014

Lấp đầy những chỗ vơi :P

I am haunted by the way he looked at me, in the pubs, on the pavements, in between dreams when I woke up to see his eyes, through the darkness, watching me sleeping, with the utmost warmth and love I could ever feel.

When we said our last goodbye, I knew I'd lose that look forever. Yet at the same time, the loss is made up by the infinite tenderness I have for him my whole life.

Somehow,  this gives me the fulfillment I've been looking for all the time. :)

Hoa ơi Hoa à, u talked about something missing inside of me. Now I know what it is, it's the confusion of a fountain of tenderness missing its direction.

Now that I found it, you dont have to worry any longer.

11.14.2013

Getting over


Hôm trước, mình mơ thấy anh K lấy vợ.

Trông anh rất buồn...

Lúc mới chia tay, bạn bè mình hỏi nếu em cứ thế này thì đến lúc K có người yêu, em sẽ thế nào.
Có vẻ ai cũng nghĩ mình sẽ suy sụp.

Nhưng nhìn gương mặt anh buồn, gượng cười trong lễ cưới của chính mình, mình không cảm thấy vui, không cảm thấy tiếc, chỉ mong anh đừng buồn như vậy nữa.

Tốt hơn hết là anh được hạnh phúc. Như vậy mình sẽ cảm thấy vui vẻ theo.

Hơn nữa, cô dâu của anh, trong giấc mơ của mình, có vẻ rất dễ thương.

6.13.2013

Éo gì!

Éo gì.

Mệt mỏi tủi thân đến mức nước mắt cứ ứa ra.

Y như cách đây vài năm, lúc chị Linh nghỉ chơi với mình. Nghĩ lại lúc ấy thật trẻ con. Nhưng đối với mình khi đó, tình bạn ấy quá lớn để có thể mất đi. Nh lúc đó 1 tấn bạn lúc nào cũng sẵn sàng để đi chơi + an ủi.

Bây giờ thì mọi ng đều có cuộc sống riêng. Mệt mỏi cùng cực mà ko biết chia sẻ với ai. Có lại nh cảm giác khi ấy thật đáng sợ.

Càng đáng sợ hơn khi lớn lên rồi mà lại còn bế tắc hơn.

Thèm đc ôm rồi ngủ một giấc say quá!

6.04.2013

Chỉ cầu sức khoẻ

Dạo này đột nhiên muốn ở riêng.

Rõ là bột phát nhưng cái ý nghĩ ấy cứ ám ảnh mình cả ngày. Muốn có một ban công nho nhỏ trồng hoa và rau thơm. Muốn có một góc đọc sách xanh. Muốn có một căn bếp đáng yêu. Muốn có phòng khách chỉ có cái sofa dài dành riêng cho mình... Muốn nhất là về nhà được nằm dài trên ghế, nghe audiophile, Min quanh quẩn bên cạnh, không gian tràn mùi hương cây cỏ...

Một phần lớn nữa vì muốn có em bé, mà không muốn lấy chồng (hihi). Ở riêng sẽ ko để mẹ nhìn thấy rồi buồn, rồi gắt, blabla. Sẽ được nuôi dạy con cái theo cách riêng của mình. Bố em bé cũng sẽ tự nhiên đến giúp hơn. (Chả hiểu sao mình luôn có ý tưởng về "con của tôi, nhưng anh cũng sẽ giúp" hehe).

Nhưng cứ hôm nào ốm mệt, đi cả ngày về như thế này, mới thấy bữa cơm để phần mình sao mà ngon lành thế. Rồi khi thèm ôm ai đấy trong lúc ngủ, mới thấy có mẹ nằm cạnh là thiên đường.

Thực sự là dạo này cảm thấy thiếu bản thân. Cuộc sống không còn là của mình. Lại có cái cảm giác trống rỗng, lại thêm cô đơn (điều này là rất hiếm), cơ thể thì không khoẻ mạnh.

Mình rất rất rất cần nghỉ ngơi.

3.20.2013

Total breakdown

Nếu mình cảm nhận nỗi đau lớn đến mức mình muốn khóc cả ngày lẫn đêm, không ăn được không ngủ được, chẳng thiết gì nữa, kể cả cuộc sống này, thì nó sẽ nhanh qua thôi. Rồi mình sẽ đứng dậy và đi tìm một con đường khác. Đó là mặt tươi sáng của việc bị sụp đổ hoàn toàn.
Nhưng cũng cùng một lượng đau như thế, chỉ âm ỉ trong mình, mỗi ngày một lượng nhỏ, thì thật là lâu mới có thể quên hết và bắt đầu lại từ đầu.

Thật buồn là mình chỉ có thể khóc vào buổi tối khi anh nói chia tay mình. Qua một đêm, mọi thứ cứ như một giấc mơ. Anh vẫn ở đây, vẫn nói chuyện linh tinh với mình. Ranh giới giữa người yêu/không phải người yêu vừa rõ ràng đến đau lòng, vừa mơ hồ đến mức mình vẫn thản nhiên nói "em nhớ anh" và vẫn luôn tin rằng anh hiểu và cũng nhớ mình. Anh vẫn yêu mình mà nhỉ!

"Vâng! Anh ấy còn yêu cô cho đến khi anh ấy có người yêu khác!"
"Nếu em cứ thế này, em có nghĩ đến lúc K có người yêu mới thì em sẽ ra sao không?"

Những người bạn từng trải hơn mình nhiều đã nói như vậy. Mình nhận ra là mình không thể góp hết những cơn đau lâm râm lại để chịu hết trong một lúc. Rồi hôm sau có thể bình thản nhìn anh nắm tay một cô gái khác...

Bỗng nhiên nhớ những bông cúc dịu dàng này quá!

1.19.2013

La Delicatess (by David Foenkinos)

I'm reading La Delicatesse par David Foenkinos.

A simple story. Containing miracles, in every little episode of the story.

The miracles are so delicate that they seem don't exist. Things happen as they're supposed to be. That it made me stop reading, spend time thinking whether the story could turn out like that. 

While everyone is expecting a romantic love story (the Vietnamese version of the book is "Moi tinh Paris"), from an elegant Parisian gentleman, and a graceful lady, both are cream de la cream of Paris youth, the book leads me from a pink imagination of the cliche prince and princess's happy ever after fairy tale to an ultimate sense of loss and, well, a bit disappointment, when the plot move on to the story of the cold, successful woman and her clumsy subordinate...

Can somebody just HAPPENS to be there, when another needs to show some affection, and then their story start like that? No fascinating, accidental meet on the pavement of romantic Paris. No "Can I kiss away the pain in your eyes". He's just there, when she's in the urge of kissing someone. The kiss does not mean anything to her.

But it means the world to him. Let's see what he will do to make his "world" come true.

Well, I haven't finished the book yet :P And for now, I don't like the clumsy little Markus. But who knows what he might become, because:

"Il y a des gens formidables qu’on rencontre au mauvais moment.
Et il y a des gens qui sont formidables parce qu’on les rencontre au bon moment.”


11.10.2012

Insomnia

Lâu lắm mới bị mất ngủ. Cứ nằm nhắm mắt miên man nghĩ về những chuyện gần đây.

Trưa hôm trước, đã lâu lắm mình mới đi cafe trưa một mình. Ngồi đọc sách. Tự nhiên thấy thích lạ! Đã lâu lắm không còn cái thói quen từ hàng tỷ năm trước rồi. Sau đấy mấy hôm, có một buổi sáng dậy muộn không kịp làm cơm trưa. Trưa mình ra ngồi trà đá vỉa hè trước cổng cơ quan, vừa nhâm nhi cốc trà, vừa ngắm trời đất. Tự dưng thèm điếu thuốc, thèm vắt chân chữ ngũ, miệng huýt sáo...

Giống như cái Tôi đã cách đây rất lâu. Phiêu diêu. Ngang tàng. Bất cần.

Thật tình thì lắm lúc cũng muốn rít một hơi thuốc cho đỡ stress, quên hết mọi thứ, kệ mẹ cái lũ sẽ săm soi rồi lên báo cáo với mama. Lắm lúc muốn tung hê bà đây éo quan tâm cái gì hết...

Hâm cực! May mà có chị.

Chị này là đồng nghiệp. Sếp đánh giá không cao. Chơi với chị nhiều có nguy cơ bị sếp đánh đồng hạng:)) Cơ mà, chị ấy có thứ mà cộng hết cả cái công ty này cũng không bằng một phần nhỏ! Đó là sự quan tâm chân thành chị dành cho tất cả mọi người.

Lòng tốt chân thành có thể cứu rỗi tâm hồn con người. Sau khi gặp chị, mình càng tin điều đó hơn.

Có một câu nói, có lẽ chị chỉ vô tình nói ra, nhưng mà làm toà thành trì nhốt cảm xúc bên trong mình vỡ tan. Như kiểu toà tháp trung tâm thương mại Mỹ sụp đổ vụ 11/9 vậy. Cực nhanh. Cực shock. Đến mức há mồm ra không ngậm lại được. Câu nói của chị làm mình bật khóc không ngăn lại được.

"Chị thật sự mong rằng đến một ngày nào đó, khoảng trống trong em sẽ được lấp đầy."

10.22.2012

Karma

Đôi lúc, mình nghĩ, mình đang bị trừng phạt vì những tổn thương mình từng gây ra cho người khác. Và mình đáng bị như vậy.

Thế nhưng, có thể yêu anh chân thành và sâu sắc thế này, đối với mình, là một sự cứu rỗi.

Và là một thay đổi tích cực, từ trong ra ngoài.

10.14.2012

Chị em gái

Mình thích những cô gái phù phiếm. Họ, cùng những sở thích nhỏ xinh của họ và sự quan tâm vô điều kiện họ dành cho người khác, đem lại cho cuộc sống những niềm vui giản dị và cảm động.